Tình Ngang Trái – Chương 3 (P5)


Impossible Love – Đản Đản 1113

Phần V – Chương 3

(Edited by Emma)

Hình Tuế Kiến về nhà, gã dựa thẳng đầu trên thành ghế sofa, thẫn thờ một hồi lâu.

Ghen tuông sao? Gã tự hỏi.

Đáp án đúng là gã ghen sắp phát điên lên rồi. Nhưng vì sao gã vẫn quay đầu rời đi? Tính gã xưa nay luôn rõ ràng dứt khoát, bất cứ một quyết định nào cũng không tần ngần do dự, ấy vậy mà lúc này gã thật sự phân vân.

Gã cứ ngồi thừ ra đó từ hừng đông đến tối mịt, trong lòng đã sớm rơi vào khoảng không thì hôm nay càng đặc biệt trống rỗng và tắt nghẽn.

Gã cầm cái điều khiển từ xa bật TV lên, bên trong chỉ vang ra những tiếng xè xè, nhưng gã không tắt đi. Do không gian quá mức yên tĩnh, nên gã muốn có âm thanh nào đó làm bạn. Vì muốn tạo căn nhà này không còn ai ở, thâm chí cả phí truyền hình gã cũng chẳng đóng.

Thật quá vắng lặng, vắng lặng tới nỗi khiến người ta hốt hoảng. Gã uể oải duỗi tay, ấn hộp thư thoại.

“Bạn có 17 cuộc thoại.” Điện thoại vang lên, “Cuộc thoại thứ nhất…”

“Hình đại ca, mẹ tôi bị suy thận, bác sĩ nói cần phải chạy thận nhân tạo, tôi xin anh hãy làm việc thiện, trả tiền lại cho tôi đi…”

Gã gác tay lên trán, nằm im bất động.

“Tên họ Hình kia, chừng nào mày mới trả tiền? Chúng mày là loại dân cho vay nặng lãi ghê tởm, nuốt tiền mồ hôi nước mắt của bọn tao. Tao nguyền rủa mày ra đường bị xe tông chết, bọn tao coi như cúng số tiền kia cho mày mua quan tài!”

“Đừng nghĩ tao không tìm thấy mày là sẽ buông tha, Hình Tuế Kiến tao cảnh cáo mày lần cuối, nếu mày không trả tiền thì chúng ta gặp nhau trên tòa đi!”

“Hình Tuế Kiến…”

Tới tới lui lui vẫn chỉ là những tin thoại đòi nợ, đám người này kiên trì hơn gã tưởng. Có người mềm giọng năn nỉ, có kẻ mắng té tát, cũng có tên hăm dọa sáo rỗng. Thực ra, những việc này chẳng ảnh hưởng gì tới gã, đằng nào thì gã cũng bị người ta truy cùng đuổi tận, chưa một ngày được ngơi nghỉ.

Tuy nhiên, gã khẽ nhắm mắt…

Cô chịu được sao? Nếu còn là đàn ông thì không nên lưu giữ cô, thế nhưng cảnh tượng cô và Lục Tư Nguyên hôn đắm đuối ngoài đường không ngừng quay cuồng trong đầu gã, kích thích bộ não gã.

Gã cáu kỉnh đưa tay định tắt những tin còn thừa. Tuy nhiên, lúc này trong hộp thư thoại bất ngờ vang lên giọng của Que Củi.

“A Kiến, sao điện thoại của anh bận máy hoài vậy?”

Gã lười xem trạng thái điện thoại.

“Cuối tháng rồi, tiền lãi tháng này có bớt đi không?” Que Củi hỏi.

Gã vẫn nằm im, mở tròn mắt.

Đúng vậy, lại cuối tháng nữa rồi.

“Đại ca, anh đừng gánh hết mọi chuyện một mình! Em, Ôn Ngọc và Tiểu Béo đã bắt đầu kinh doanh bên Canada rồi. Nếu anh cần tiền, bọn em sẽ nghĩ cách, dù sao thì công ty không phải của riêng anh, không thể cái gì cũng bắt anh hứng chịu!”

Gã gượng ép giật giật khóe môi. Gã biết bọn họ sống rất tình nghĩa, nhưng công ty vừa thành lập, cần vốn để xoay vòng, gã làm sao có thể lấy tiền bọn họ được?

“Hay… nếu anh không gánh nổi nữa thì đừng giữ chữ tín làm gì. Đằng nào đấy cũng là cái hố không đáy… dù sao hiện giờ ở Ôn Thành có nhiều người chung tình trạng này.” Tuy biết không thể, nhưng Que Củi vẫn khuyên giải.

Gã giật mình, gã biết cố gắng tới cuối rồi cũng chỉ còn con đường này. Rõ ràng mất sỉ diện vẫn có thể sống trơ trơ, cùng lắm thì bị đám chủ nợ dần cho một trận, rồi ngày ngày được sống tốt hơn. Nhưng tính cách gã không cho phép mình làm như thế.

Tuy nhiên, không cho phép thì phải làm thế nào? Mới vài tháng ngắn ngủi mà gã gánh nặng tới độ cả đêm về cũng mơ thấy ác mộng.

Gã cựa quậy ngồi dậy gọi điện thoại cho mẹ. Vừa khéo, cuộc thoại tiếp theo là của mẹ gã.

“A Kiến, mẹ báo cho con một tin vui, vụ cầm cố Bích Quế Viên để vay vốn đã được phê duyệt, con mau liên lạc với bác Vương, ông ấy đã tốn rất nhiều tâm sức, nhưng…” Mẹ gã ngập ngừng chốc lát rồi ngại ngùng nói: “Con nhớ đừng nói với ai là mẹ con mình còn liên hệ, con cũng biết đám đòi nợ ấy khủng khiếp lắm, cứ bị quấy rầy mãi chắc mẹ suy nhược thần kinh mất…”

Gã thản nhiên giật giật khóe môi.

Gã biết mấy tháng nay mẹ gã cũng bị liên lụy đến te tua, mẹ gã yêu cầu ở trước mặt mọi người đừng thừa nhận mẹ con họ còn liên hệ, coi đã khá thâm tình.

Tìm kiếm nhiều mối quan hệ, mà cuối cùng người hỗ trợ vẫn là bác Vương – kẻ có thể bẻ gãy lòng tự trọng của gã. Thế nhưng gã đâu còn cách nào? Không tiền thì sẽ bị người ta ép chết! Rốt cuộc Bích Quế Viên cũng có thể cầm cố, khiến gã thở phào nhẹ nhõm. Bởi vì, nó đồng nghĩa với việc gã còn được ‘sống’ qua một thời gian.

Tuy nhiên, sau đó thì sao? Lấy chỗ này đắp qua chỗ khác,[1] cuộc sống như thế có thể chèo chống được bao lâu?

“Kiều Duy Đóa, ngay cả tương lai của mình như thế nào tôi còn không biết, thì làm sao tôi có thể thề hẹn với em?” Gã nhìn căn phòng tối om, hỏi thầm.

Chưa kịp thay bộ đồng phục công sở màu xanh, Tư Nguyên đã vội vã chạy tới nhà hàng.

“Anh xin lỗi, anh tới muộn.” Vừa ngồi xuống, anh đã cất tiếng xin lỗi, “Ban nãy anh bị kẹt một vụ án, mới nhận việc nên anh cần học hỏi thêm kinh nghiệm, vì vậy mới trễ hẹn!”

“Không sao.” Dạo này thực sự rất khó gặp anh, ngày nào anh cũng đi sớm về khuya, hai người gần như không thể giáp mặt để nói chuyện rõ ràng.

Chờ một hồi, Duy Đóa mới nhìn anh nói: “Tư nguyên, hôm nay em tìm anh…”

“Bọn mình ăn cơm trước nhé? Anh đói lắm rồi, từ trưa đến giờ anh chưa ăn gì.” Tư Nguyên cắt ngang lời cô.

“Vâng.” Duy Đóa không nói thêm nữa.

Đã qua giờ cơm tối nên thức ăn được bê lên rất nhanh, Tư Nguyên mới ăn vài miếng thì ấn ngón tay vào giữa bụng, cau mày thật chặt.

Cử chỉ của anh rất nhỏ nhưng cô cũng phát hiện, “Anh lại đau dạ dày nữa à?”

“Ừ.” Chân mày anh xoắn tít.

Duy Đóa buông đôi đũa, “Để em ra ngoài mua thuốc đau dạ dày cho anh.”

“Đừng, anh có mang theo.” Anh đè tay cô xuống.

Duy Đóa gọi nhân viên phục vụ mang ly nước ấm tới, anh lấy viên thuốc dạ dày trong cặp táp ra bỏ vào miệng nuốt xuống.

“Dù công việc có bận rộn, thì anh cũng phải ăn cơm đúng giờ chứ.” Cô nhăn mày nhắc nhở.

Hôm nay không rảnh ăn trưa, hôm qua cô gọi anh lúc hai giờ chiều mà anh mới bắt đầu ăn cơm. Cứ tiếp tục đà này thì ngay cả người sắt cũng sụp đổ.

Tư Nguyên mỉm cười buồn bã. Kỳ thực, anh bị đau dạ dày chẳng liên quan gì đến bận rộn, mà nguyên nhân chủ yếu là anh bị áp lực quá nặng trên công việc lẫn tình cảm.

“Chuyện hôn lễ em chuẩn bị tới đâu rồi?” Tư Nguyên lảng qua việc khác, “Anh đưa mấy cái nhà hàng cho em xem, em vừa ý cái nào chưa?”

“Tư Nguyên, em hẹn anh ra đây để bàn về vấn đề này.” Duy Đóa nhìn anh chăm chú.

Từ sau ngày đó, cô ở nhà canh chừng bao lâu cũng không được gặp anh. Cô đành gọi điện thoại hẹn anh, nhưng anh đùn đẩy năm lần bảy lượt cho tới hôm nay mới có dịp gặp.

“Em còn đắn đo hả? Anh thấy khách sạn Overseas Chinese[2] cũng được lắm, anh rể của anh quen với đầu bếp trưởng trong đó, danh sách các món ăn và sắp xếp lịch trình sẽ thuận tiện hơn.” Tư Nguyên vừa ăn vừa nói, “Nếu em không có ý kiến thì chúng ta quyết định vậy đi!”

“Tư Nguyên, rốt cuộc anh muốn em nói bao nhiêu lần đây? Chúng ta không có thể kết hôn.” Cô khổ sở nói.

Tư Nguyên cứng đờ.

[1]Nguyên tác: Sách đông tường bổ tây tường – lấy chỗ này đắp qua chỗ khác, vì thế vấn đề thực sự không được giải quyết.

[2]Overseas Chinese Hotel – một khách sạn 5 sao nổi tiếng ở thành phố Ôn Châu.

Categories: Trái măng cụt | 2 Comments

Post navigation

2 thoughts on “Tình Ngang Trái – Chương 3 (P5)

  1. kat

    Me Cun ui, chi thay ten Emma edit, la em ha, hay la cong su vien cua em dzi? Chap nay thay A Kien thuc te qua, nen vay moi dau long! Thanks em nhieu!

    • Mẹ Cún

      ko, tên của cô bé kia đó ehehe =))) tội nghiệp ku Kiến quá chị

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s

Create a free website or blog at WordPress.com.

%d bloggers like this: