Tình Ngang Trái – Chương 10 (P5)


Impossible Love – Đản Đản 1113

Phần V – Chương 10

(Edited by Emma)

Hình Tuế Kiến công chiếm khí thế trong cơ thể cô, còn Kiều Duy Đóa cắn vào bả vai săn chắc của gã để ngăn mình đừng bật tiếng rên rĩ. Cao trào mãnh liệt đang vẫy tay chào đón họ phía trước, khoái cảm dữ dội đang càn quét hai người…

“Em yêu, em ngủ chưa?” Đúng lúc này, bên ngoài vọng tới tiếng gõ cửa.

Cả cô và gã đều cứng đờ. Khoảnh khắc sắp đạt cao trào mà bị người ta gõ cửa, chẳng khác gì cơ thể đang bỏng cháy thì giữa đũng quần bị người ta ướp đá lạnh!

“Em yêu?” Nhiếp Lạc lại gõ cửa.

“Anh mau trốn đi!” Kiều Duy Đóa khôi phục tinh thần, đẩy vật căng cứng đang ra vào trong cơ thể, bất chấp việc quần áo mình trông rất xốc xếch mà vội vã kéo quần gã lên, nhưng cái phẹc-mơ-tua lại bị mắc kẹt.

Hình Tuế Kiến hít sâu một hơi, dưới tác dụng của rượu khiến gã rất liều lĩnh, nhưng gã buộc mình phải giữ bình tĩnh, “Chúng ta cùng leo lên!” Nói xong, gã nhấc cô lên cao với ý định giấu cô vào lỗ thông gió trên trần nhà.

“Không đủ thời gian đâu!” Cô đẩy gã vào một căn phòng khác, “Em sẽ nghĩ cách đuổi anh ta, anh trốn trong này trước đi!” Nếu Nhiếp Lạc phát hiện cô mất tích sẽ càng thêm rắc rối.

Hình Tuế Kiến cau mày, tuy rằng làm đàn ông phải biết ứng phó với từng tình hình cụ thể, nhưng cảm giác này vẫn khiến gã hỏng bét.

“Khoan đã.” Gã gọi cô lại, tự tay mặc chiếc áo ngực và kéo chiếc váy thẳng thóm giúp cô, “Gặp bất kỳ trường hợp nào em cũng đừng cố gắng, hãy kêu cứu và anh sẽ tới ngay!”

Thế nhưng cô lại lắc đầu, “Không, dưới bất kỳ tình huống nào anh cũng đừng xông ra, em có thể tự bảo vệ mình.” Gã lao ra sẽ gặp hậu quả rất nghiêm trọng, chỉ cần giữ bình tĩnh thì hai người không nguy hiểm tính mạng, cùng lắm cô bị người ta…

Nghe vậy, gã bất ngờ dùng sức ép cô vào phần dưới của mình, để cô cảm thấy nơi đó vẫn còn ham muốn tràn trề, “Kiều Duy Đóa, nhớ cho kỹ, từ nay về sau em hoàn toàn thuộc về anh!” Bất kể tâm hồn hay thể xác, cô đều thuộc về gã và gã không cho bất cứ ai dòm ngó!

Cô nhìn gã. Người ta nói trong thế giới của tình yêu, cần phải có một bên cố chấp và một bên nhu thuận thì mới duy trì được trạng thái cân bằng. Thế nhưng giữa bọn họ không thể ‘cân bằng’ được, bởi vì đối diện với hiểm nguy trước mắt, bọn họ sẽ không vâng lời của đối phương, mà ngược lại sẽ dùng cách của mình để bảo vệ đối phương.

“Được, em biết rồi, nếu gặp nguy hiểm em nhất định sẽ kêu to.” Cô đáp bừa và đẩy gã vào phòng thay đồ, đóng cửa lại.

Cô hy vọng gã ngoan ngoãn đứng yên trong đó.

Tâm tư rối như tơ vò, Hình Tuế Kiến không thể kiểm soát được cô và cô đồng thời cũng không thể kiểm soát được gã.

Thật may là phòng thay đồ và phòng ngủ cách nhau hai cánh cửa, nên hiệu quả cách âm rất tốt.

Cô trấn tĩnh mở cửa phòng: “Có việc gì?”

“Sao em mở cửa lâu quá vậy? Đừng nói em giấu đàn ông bên trong nhé?” Nhiếp Lạc trêu đùa.

“Có việc gì thì anh nói mau lên, tôi buồn ngủ rồi.” Cô giả vờ thiếu kiên nhẫn.

“Thực ra không có gì đặc biệt, chẳng qua tôi uống chút rượu và tự dưng muốn gặp em thôi.” Nhiếp Lạc không đánh mà tự khai.

Cô thờ ơ nói: “Muộn rồi, tôi rất mệt.” Cô cố đuổi hắn đi.

Thế nhưng Nhiếp Lạc vờ như không nghe, ngược lại còn đột nhiên hít hít: “Lạ nhỉ, hình như trong phòng có mùi gì đấy!”

Cô cứng đờ, một cơn lạnh buốt từ xương sống chạy thẳng lên trên gáy.

“Hình như là mùi rượu!” Không chờ cô trả lời, Nhiếp Lạc đã tự đưa ra đáp án.

Cô trấn tĩnh tinh thần, “Người anh thật bốc mùi.” Sau gáy cô ướt đẫm mồ hôi, ban nãy Hình Tuế Kiến hôn cô, cô chắn chắn gã đã uống rất nhiều rượu, nên mới xúc động đến như vậy.

Kỳ thực, người xúc động hơn chính là cô.

Nhiếp Lạc ngửi ngửi áo mình, rồi tỉnh ngộ: “Thì ra là mùi trên người tôi!”

Cô bình tĩnh cười cười, điệu bộ như thể ‘anh còn phải hỏi?’.

“Ha ha, ban nãy tên đồng bọn hợp tác với tôi cứ chuốc rượu mãi, kết cuộc cả hai đều say. Nhưng tửu lượng của tôi cao hơn, còn cậu ta say bí tỉ ngã lăn quay dưới hầm rượu rồi!”

Kiều Duy Đóa lạnh lùng nhìn hắn. Cái gã đàn ông say bí tỉ ngã lăn quay trong miệng hắn, chính là người vừa mượn rượu xâm chiếm cơ thể cô.

Nhiếp Lạc hiểu lầm ánh mắt cô, “Xin lỗi, tôi quên mất em ghét tôi uống rượu.” Nhiếp Lạc ôm chầm thắt eo thon thả của cô, bắt đầu tự suy ngẫm, “Tôi bị huyết áp cao, em luôn nói uống rượu chẳng khác nào tự sát. Hơn nữa em còn nói, đàn ông say xỉn khó mà quản lý được nửa người dưới…”

“Em yêu, tôi xin lỗi, tôi lại lén lút uống rượu!” Nhiếp Lạc tựa đầu vào vai cô, mượn rượu đùa bỡn.

Nếu là trước đây, cô đã sớm thẳng thừng đẩy hắn ra, nhưng lúc này cô không hy vọng trong phòng phát ra tiếng động lạ.

“Là vợ anh ghét đàn ông uống rượu, chứ chả phải tôi.” Vẻ mặt cô không chút thay đổi, “Hơn nữa, tôi chưa từng nói những lời này!”

Chẳng những Nhiếp Lạc không bị cô đóng băng, mà ngược lại còn cười toe toét: “Em yêu, đừng bực dọc mà, em tha lỗi cho tôi đi.”

Người này hoàn toàn không thể giao tiếp được!

“Nhiếp Lạc, tôi là gì trong lòng anh?” Cô lẳng lặng nhìn đối phương.

Nhiếp Lạc vuốt ve gương mặt xinh đẹp của cô, đáp: “Em hả? Tôi cảm thấy em là do vợ tôi đầu thai chuyển kiếp!” Tính tình vừa lạnh lùng vừa rắn rỏi lại rất kiêu ngạo, thật y như vợ hắn.

“Đầu thai chuyển kiếp? Vậy tại sao anh gọi tôi bằng ‘em yêu’ mà không phải là ‘vợ yêu?” Cô thản nhiên hỏi.

Nhiếp Lạc đứng bật dậy khỏi ghế nhìn cô đăm đăm, như thể cô đang lăm le vị trí ấy khiến hắn vô cùng mất vui.

“Thực ra anh luôn biết, vật thay thế chính là vật thay thế.” Cô thản nhiên vạch trần sự thật, “Vợ anh mất lúc tôi hai mươi tuổi, làm sao tôi có thể là người đầu thai chuyển kiếp của vợ anh được? Do anh không chịu chấp nhận sự thật là vợ anh đã chết, mà tiếp tục sống trong ảo mộng.”

Bị đâm vào nỗi đau, ánh mắt Nhiếp Lạc trở nên hung ác. Nhưng hắn nhanh chóng cất dấu vẻ ngấm ngầm, khôi phục lại nụ cười tươi tắn như thể những khó chịu vừa rồi chưa hề xảy ra.

“Em yêu, tôi muốn em hầu hạ tôi đêm nay.”

Kiều Duy Đóa hóa đá trong nháy mắt. Cô vẫn luôn lo lắng kịch bản này sẽ xảy ra, nhưng không ngờ tối nay người bị rượu kích thích cũng chẳng phải chỉ riêng một mình Hình Tuế Kiến.

Cô thụt lùi về phía sau một bước dài và tự nhủ với mình rằng, bất kể gặp tình huống nào thì cô cũng không thể bật tiếng cầu cứu.

“Em yêu, chúng ta vui đùa một chút đi, tôi đưa roi da, đèn cầy và còng tay trước kia em thích nhất đây!” Nhiếp Lạc cười toe toét, khăng khăng đêm nay phải chiếm được cô.

Cô lại theo bản năng lùi về sau một bước nữa, gần đụng tới chiếc giường lớn sau lưng. Ánh nhìn xa lạ và cảnh giác của cô khiến mặt Nhiếp Lạc nhăn lại: “Em yên tâm, em yên tâm! Roi da dùng để đánh tôi, đèn cầy để nhỏ tôi, sẽ không làm em bị thương đâu!” Hắn khom lưng cam đoan.

Tuy nhiên vẻ mặt cô vẫn đầy cảnh giác, không hề có sự vâng lời như trong trí nhớ của Nhiếp Lạc. Nhiếp Lạc dồn cô không thể lùi được nữa, hắn cúi xuống áp mặt mình lên mặt cô. Kiều Duy Đóa ngoảnh mặt đi, muốn chặn đứng đầu lưỡi đang tiến quân thần tốc của hắn mà chẳng dám phát ra một tiếng động.

Đúng lúc ấy, sau gáy Nhiếp Lạc chợt lạnh. Một một họng súng tối om chỉa vào đầu hắn.

Kiều Duy Đóa trợn tròn mắt, chẳng biết từ bao giờ Hình Tuế Kiến đã đứng đằng sau bọn họ, trên tay lăm lăm khẩu súng.

“Rốt cuộc cũng ép được cậu ló mặt rồi.” Nhiếp Lạc không hề bất ngờ mà còn bật cười khanh khách.

Ý thức được bọn họ đã trúng bẫy, toàn thân Kiều Duy Đóa đều toát mồ hôi lạnh.

“Anh bảo rồi, nếu gặp nguy hiểm thì em phải kêu cứu, tại sao em không kêu?” Thế nhưng Hình Tuế Kiến làm như không nghe Nhiếp Lạc nói, mà gã lại nhìn cô gầm nhẹ.

Gã chỉ biết không thể tin cậy người đàn bà này được.

“Tự em có thể giải quyết, vì sao phải kêu cứu?” Vẻ mặt cô cũng tức giận. Đều tại gã bốc đồng, bây giờ kết cuộc gặp nguy hiểm!

“Giải quyết? Em định giải quyết thế nào? Để anh ta ‘leo’ lên ăn uống no nê rồi xách quần bỏ chạy, thì anh có thể an toàn?” Hình Tuế Kiến vẫn điềm nhiên nói, “Em có hỏi anh chưa? Kiểu ‘bình an’ ấy là thứ anh cần?”

Cơ thể chưa giảm nỗi khát khao nên còn đầy căng thẳng, tâm hồn vì cô tự quyết định chủ trương mà cực kỳ bất mãn.

Nghe vậy, cô bật cười bực tức, “Từ đó tới giờ anh cũng chưa từng hỏi em, ‘bình an’ mà anh đem lại có phải là thứ em cần?” Gã lấy tư cách gì để nổi giận? Cô nhẫn nhịn mọi thứ vì sợ gã sẽ bị chết bất cứ lúc nào!

“Em đang tính sổ với anh sao?” Gã gằn giọng.

“Em không rảnh tới vậy! Anh lấy súng từ đâu ra? Anh không biết sở hữu vũ khí là phạm pháp hả?” Cô gây hấn.

“Anh không chuẩn bị đầy đủ thì làm sao đưa em ra khỏi đây?”

 “Em không cần anh quan tâm!” Cô dốc sức chối bỏ.

Nếu bình an của cô phải dùng tới sự an toàn của gã để đổi lấy, thế thì cô không cần!

Mới ban nãy còn nồng nàn bày tỏ tình ý, giờ khắc này Hình Tuế Kiến tức giận thiếu điều sôi máu. Đây là cách yêu thương một người của Kiều Duy Đóa, Hình Tuế Kiến đành an ủi mình.

Hai người không ai chịu nhường ai, cả không gian đều ‘ầm ĩ’ lên, hoàn toàn bỏ mặc Nhiếp Lạc đứng một bên.

Nhiếp Lạc xoay người, phớt lờ họng súng đang chỉa vào trán mình. Thậm chí hắn còn bước tới gần Hình Tuế Kiến, nói: “Tôi khuyên cậu nên buông súng ngay, tôi sắp đặt rất nhiều tay súng bên ngoài, chỉ cần cậu bước ra thì lập tức sẽ thành tổ ong vò vẽ!” Nhiếp Lạc lấy lại chủ quyền, cất giọng đe dọa.

Hình Tuế Kiến lạnh lùng tiếp tục đối đầu với hắn. Còn Kiều Duy Đóa hít sâu một hơi, lập tức đứng chung bờ chiến tuyến với Hình Tuế Kiến.

Nhiếp Lạc như thấy được cảnh tượng năm xưa giữa mình và vợ.

“Nhiếp Lạc tôi sống tới tuổi này mà vẫn chưa thấy ai to gan đến mức dám nâng góc tường nhà mình.” Nhiếp Lạc chẳng coi mũi súng ra gì, gằn giọng oán hận: “Hai người liếc mắt đưa tình với nhau trong vườn hoa, tưởng tôi mù hả? Hình Tuế Kiến, uổng công tôi đánh giá cao cậu, vậy mà cậu anh thật chả hiểu đạo nghĩa giang hồ gì cả!”

“Không ai nâng góc tường nhà anh, cô ấy là vợ tôi.” Hình Tuế Kiến lãnh đạm nói.

Nhiếp Lạc nghe thế thì cười to, “Người anh em, mắt ông anh cậu chưa kém tới mức không nhớ rõ diện mạo của Trần Ôn Ngọc! Huống chi Trần Ôn Ngọc đã kết hôn với Que Củi, vợ cậu từ đâu tới?”

“Trần Ôn Ngọc kết hôn với Que Củi?” Kiều Duy Đóa chẳng khác nào nghe được ngôn ngữ người ngoài hành tinh, bất chợt hét lớn.

Hình Tuế Kiến không đủ thời gian để giải thích với cô, gã nói ít mà ý nghĩa nhiều: “Tôi vốn sắp kết hôn hồi tháng 10 năm ngoái, thiệp mời gởi đi là chuẩn bị cưới cô ấy.”

Nhiếp Lạc hoàn toàn bất ngờ.

Kiều Duy Đóa cũng rất bất ngờ, vậy hóa ra gã không phải diễn trò mà thật sự muốn cưới cô? Đôi tay đang kéo ống tay áo của gã vì kích động mà khẽ run.

“Nhiếp Lạc, người không hiểu đạo nghĩa giang hồ chính là anh!”

Nhiếp Lạc gượng ép nhếch môi, nói dữ tợn: “Thế thì sao? Nếu cô ta là vợ cậu, vậy cứ lấy cô ta ra gán nợ đi!”

Bầu không khí bỗng nhiên co lại hết sức căng thẳng.

Categories: Trái măng cụt | 4 Comments

Post navigation

4 thoughts on “Tình Ngang Trái – Chương 10 (P5)

  1. bobo247

    Chị em mới đọc xong chương 9 mà giờ vòng lại đọc lại thì chương 9 đi đâu mất tiêu ,giờ lại thành 2 chương 10 .

  2. bobo247

    Chị ơi chị đăng nhầm chương 9 thành chương 10 rồi ,có đến 2 chương 10 nhưng ko có chương 9 ,hic ,ngay lúc cao trào .

  3. Kat

    Gay can roi ! Thanks em nhieu !

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s

Blog at WordPress.com.

%d bloggers like this: