Tình Ngang Trái – Chương 13 (P4)


Hoa Lửa – Đản Đản 1113

Phần IV – Chương 13

“Không phải anh nói ở sẽ nhà với em à?” Đàn ông ai cũng thích khoác lác và lừa dối, việc không làm được thì đừng khiến người ta phải hy vọng.

Tư Nguyên mới đi vài bước thì khựng lại, anh thở dài quay về vuốt nhẹ mái tóc cô.

“Anh gọi Tiểu Lộng tới ngồi với em nhé? Nhiều lắm là hai giờ anh sẽ có mặt ở nhà.” Anh nhẹ giọng cam đoan.

Cô ngoảnh mặt đi: “Em không muốn Tiểu Lộng thấy vẻ xơ xác của mình bây giờ.”

Quan trọng nhất là, cô rất sợ lúc này Tiểu Lộng sẽ nhắc tới chữ ‘ba’.

Tư Nguyên đấu tranh tư tưởng: “Vậy anh kêu Thường Hoan đi làm trễ một chút, để cô ấy ở nhà với em nhé, được không?”

Thế nhưng cô lại nhìn anh chằm chằm, nói nghiêm túc: “Không, em muốn anh ở nhà với em!”

Tư Nguyên kinh ngạc, xưa nay Duy Đóa luôn sống bằng lý trí, trước giờ cô chưa từng ‘quấn’ lấy anh kiểu này. Suốt nhiều năm qua, dù hai người ‘nương tựa lẫn nhau’ nhưng Duy Đóa cũng chưa một lần ‘tùy hứng’ bảo anh nhất định phải ở bên cô. Lẽ nào vì thất tình mà khiến cô thấy lẻ loi? Anh âm thầm bất an, nhưng nhìn mãi vẫn không nhận ra điều bất thường.

Bầu không khí hơi ngưng đọng.

Duy Đóa rũ mắt xuống: “Tư Nguyên, thực ra có một thời gian em đã lặng lẽ thích anh.”

Lời của cô khiến Tư Nguyên giật mình chấn động.

“Em có rất nhiều thiếu sót, trên lưng lại gánh vác trách nhiệm nặng nề, dẫu em có thích anh cũng không dám đeo đuổi.” Cô ngước mặt lên nhìn anh, “Dù trong lòng em đã từng vô cùng hy vọng anh có thể đưa tay kéo em một lần, chỉ cần anh dứt khoát nói một câu thì em sẽ không hành động theo cảm tính.”

Cô đã từng vô cùng hy vọng được anh thổ lộ, nhưng đợi mãi vẫn không thấy. Bây giờ mọi thứ đã thành vô nghĩa thì anh lại nói.

“Anh xin lỗi.” Tư Nguyên nghẹn lời.

Vốn dĩ bọn họ có thể thật ngọt ngào hạnh phúc, vì anh suy trước nghĩ sau, vì anh ích kỷ và yếu đuối mà bỏ lỡ mất cô.

Cô lắc đầu, nói: “Em không oán hờn gì anh, là do duyên phận chúng ta quá mỏng. Nhưng bây giờ em đang trong thời gian khổ sở nhất, anh có thể ở bên em được không?”

Tư Nguyên nắm lấy tay cô, cô đã nói như vậy thì làm sao anh có thể bỏ cô mà đi?

“Em tới cơ quan với anh nhé?” Anh đề nghị.

Duy Đóa sững sờ.

“Anh chỉ đưa một công văn cho lãnh đạo đóng dấu ký tên, nhanh lắm!”

Đôi môi cô bất giác nở nụ cười khổ sở, cô quên mất Tư Nguyên là người nặng lòng trách nhiệm.

“Được.” Cô gật đầu, nếu cô còn ngăn cản anh nữa thì đúng là quá vô lý.

Duy Đóa còn sốt nhẹ nên lúc ngồi trên xe, bước chân cô vẫn có vẻ chông chênh.

Anh lái xe, còn cô nhìn ngoài cửa sổ ngắm cảnh sắc ven đường.

Cô hoàn toàn im lặng, chẳng biết đang nghĩ gì. Tư Nguyên vừa lái xe, vừa chốc chốc xoay qua nhìn cô. Vẻ mặt thẫn thờ của cô khiến anh cảm thấy quá đắng lòng.

Khoảng hai cây số nữa thì tới cơ quan của anh, rốt cuộc cô cũng phá vỡ sự yên tĩnh bằng giọng nói rất nhẹ.

“Tư Nguyên, hãy cho bọn họ đi đi.” Tiếng cô rất khẽ, nặng nề mà vô lực.

Tư Nguyên kinh ngạc.

“Nếu anh ta cảm thấy bỏ đi mới có thể sống sót, vậy thì mình cần gì phải cản trở?” Khóe môi cô buông giọng mỉa mai, đó là biểu cảm sau khi cô bị tổn thương nặng nề.

Tư Nguyên trầm mặc một lát rồi nói: “Không thể được.” Việc này không phải là vấn đề xung đột tình cảm đơn giản.

“Làm vì em được không?” Cô tĩnh lặng hỏi.

“Đóa, anh ta không xứng để em làm những việc này.” Tư Nguyên nhíu mày.

Một gã đàn ông đã làm tổn thương cô nghiêm trọng, thì thực sự không đáng để cô phải trả giá. Thứ cảm giác này quá tồi tệ, bởi lẽ dường như cô đang yêu gã đàn ông kia tha thiết.

Vậy mà khi nghe xong cô lại mỉm cười: “Trông em giống Thánh Mẫu lắm sao? Em không phải vì anh ta mà em vì bản thân mình!”

Giọng cô chứa đầy căm thù: “Để anh ta và Trần Ôn Ngọc ra nước ngoài đi, em không muốn gặp lại anh ta nữa!” Cô nói không nói tạm biệt, là bởi từ nay cô không muốn thấy người đàn ông đó nữa.

Tư Nguyên khựng lại vài giây, biểu hiện của cô không giống như đang nói dối.

“Đóa, anh xin lỗi, đây là chức trách của anh.” Tư Nguyên bất đắc dĩ nói lời xin lỗi.

Cô cứng đờ và tiếp tục im lặng.

Qua hết giao lộ này là sẽ tới Cục Bảo hộ lao động.

“Tư Nguyên, em khát nước, em muốn uống sữa tươi.” Cô nhìn về phía trước, nhỏ giọng yêu cầu.

Tư Nguyên vội vàng dừng xe trước quán sữa cách đó không xa. Anh quên mất là cô còn sốt nhẹ, chắc trong người cô còn khó chịu lắm. Lúc nãy đi ra ngoài gấp quá nên anh quên cầm theo bình trà nóng cho cô.

“Anh đi mua sữa cho em, em muốn uống sữa có đường hay sữa trứng?” Anh hỏi.

“Em muốn uống sữa trứng nóng.” Cô cười nhẹ, nụ cười trong trẻo của cô khiến người ta mờ mắt.

“Được, anh sẽ quay lại ngay.” Tư Nguyên dứt khoát buộc mình phải thu hồi ánh mắt, rồi xoay gót đi vào quán sữa.

Qua cửa sổ xe, cô nhìn chòng chọc Tư Nguyên đang trả tiền bên trong, và cô từ từ đẩy cửa xe ra.

Mùa này ít ai uống sữa nóng, Tư Nguyên đang chờ nhân viên cửa hàng hâm ly sữa trong lò viba mà không phát hiện, cô đã rời khỏi phạm vi tầm nhìn của anh.

Cách đó hơn mười mét là khu vực đèn đỏ dành cho người đi bộ.[1]

Cô đứng giữa đường, ngửa đầu dõi đôi mắt trống rỗng lên nhìn bầu trời cao vời vợi. Hôm nay trời trong nắng ấm, ánh dương sáng lạn.

Đèn đỏ trên vỉa hè vừa sáng lên, cô từ từ di chuyển bước chân…

Đèn xanh dành cho dòng xe cộ bật sáng, các tài xế đua nhau đạp chân ga.

Tư Nguyên cầm ly sữa nóng hổi từ cửa hàng đi ra, anh sững sốt khi thấy xe mình trống trơn, anh vội nhìn xung quanh tìm kiếm bóng dáng cô.

Đột nhiên tốc độ bước chân cô nhanh hơn. Và ‘ầm’ một tiếng, cô bị một chiếc xe phóng tới đụng văng ra xa mấy mét.

“Đóa!” Tận mắt thấy cảnh tượng khiếp đảm này, Tư Nguyên vứt ly sữa trong tay chạy điên cuồng về phía cô.

Đau quá! Hô hấp cô rời rạc, cô muốn đứng dậy nhưng vẫn ngã xuống, mỗi lần hít thở cơ thể đều đau như muốn nức toạc.

Tên tài xe lái xe gây tai nạn khiếp vía ngồi im trong xe, đưa tay run rẩy quay số tổng đài 120, rồi sau đó gọi qua công ty bảo hiểm.

Tư Nguyên quỳ gối trước mặt cô, đôi tay run bần bật. Anh sợ cô chết, nhưng thật may là cô chỉ bị thương.

“Em… tại sao em lại làm chuyện điên rồ này?” Anh không ngờ, anh thực sự không ngờ một Duy Đóa trông cứng cỏi là thế mà đi coi thường mạng sống.

Duy Đóa không thể ngồi dậy nổi, cô đưa tay trái ôm lấy cánh tay phải chầm chậm lắc đầu. Mỗi một cử chỉ đều khiến cô đau đến gần như xương cốt gãy vụn.

“Không phải em coi thường bản thân, em chỉ… choáng váng đầu óc và bất cẩn…” Cô cố hết sức để nói, “Bế em lên… em xin lỗi…. Mặc dù anh còn chức trách phải làm nhưng chắc anh… anh nên đưa em tới bệnh viện trước, em đau quá…” Cô không thể và không có cách nào gây khó xử cho anh, nên cô đành làm khó xử bản thân mình.

Dường như Tư Nguyên hiểu được điều gì đó, lòng anh đau như dao cắt, hai mắt đỏ bừng, gắt giọng: “Kiều Duy Đóa, sao tính tình em lại dữ dội đến vậy?” Muốn tự sát thì cắt cổ, muốn ngăn cản anh tới cơ quan thì đụng xe, cô là người phụ nữ ‘đáng sợ’ như thế sao? Cô ‘đáng sợ’ tới nỗi anh đau xót.

Cô mỉm cười, một nụ cười thê thảm: “Có phải làm vậy khiến người ta rất ghét?”

Những giọt lệ không kiềm chế nổi của Tư Nguyên bỗng chực trào: “Đúng, thật khiến người ta chán ghét! Anh đưa em tới bệnh viện trước!”

Anh vội vàng vươn tay đỡ cô, nhưng chỉ một động tác đơn giản ấy cũng khiến cô đau tới ngạt thở, mồ hôi túa ra đầm đìa.

Tư Nguyên sợ tới mức toàn thân căng cứng, đỡ cô cũng không được, mà không đỡ cô thì anh chẳng nỡ để cô nằm trên mặt đường.

Nằm trở lại trên đất lần nữa, cô bỗng bật cười. Cô thật thất bại, cô biến một người luôn dịu dàng điềm tĩnh như Tư Nguyên trở nên nóng nảy.

“Tính nết em xấu xa, không thể dịu dàng như Trần Ôn Ngọc, nên mới làm người ta ghét bỏ, mới khiến đàn ông khó chịu…” Cô cười nhàn nhạt, “Nhưng đấy chính là em… là bản chất chân thực của con người em… Em cũng muốn sửa đổi, cũng uốn nắn mình tốt hơn, dễ thương hơn… Để xứng đáng được yêu thương, thế nhưng muốn thay đổi thật quá gian nan…” Mọi người đều nói ‘giang sơn dễ đổi, bản tính khó dời’, muốn cô vứt bỏ mớ tình tình thối tha kia thì thật sự quá khó.

“Em không cần sửa! Anh chịu đựng được bởi vì anh quan tâm em!” Tư Nguyên xót xa cắt ngang lời cô, “Lúc đầu anh quen em, em cũng có kiểu cách này, em không cần thiết vì bất cứ kẻ nào mà thay đổi!” Nước mắt anh rớt trên mu bàn tay cô.

Hóa ra cũng có người nói cô không cần sửa chữa, hóa ra trên thế giới này còn có người chịu được khuyết điểm của cô.

Cô dùng nụ cười yếu ớt che dấu nỗi bi ai: “Tư Nguyên, bây giờ anh có muốn kéo em một lần không?”

Cô đã nằm sâu dưới đáy vực, anh có thể kéo cô lên được không? Cảm giác đau thương, trỗng trãi có thể làm người ta nổi điên, cô muốn được cứu vớt.

“Em yên tâm, lúc này bất kể em ở đâu anh cũng sẽ kéo em lên!”

Cô mỉm cười, nhưng vẫn là nụ cười thờ thẫn.

Bấy giờ trên đỉnh đầu bọn họ có tiếng máy bay lao vút qua, cô bàng hoàng đưa mắt nhìn theo nơi rất nhanh đã biến thành đốm đen nhỏ xíu.

Cuối cùng cô nói: “Nếu có người tình nguyện xin phép chăm sóc em, nội trong vòng hai tuần, em tin mình sẽ cảm động, sẽ nhận anh ấy làm bạn trai…”

Ngày 30 tháng 9 năm 2011, Kiều Duy Đóa bị nứt xương bả vai phải phẫu thuật khẩn cấp.

Ngày 10 tháng 10 năm 2011, khi Kiều Duy Đóa xuất viện, Tư Nguyên lấy thân phận bạn trai để ở bên cạnh cô. Cùng ngày, vở kịch cuộc khủng hoảng tài chính ở Ôn Thành xuất hiện sự biến đổi lớn.

Dưới sự can thiệp của chính phủ, chủ tịch Hồ X Lâm của tập đoàn sản xuất mắt kính X Thái – người đã bỏ trốn qua Mỹ để lánh nạn – đã quay trở về Ôn Thành.

Ngay sau đó, chính phủ đã đưa ra nhiều hạng mục giải quyết khủng hoảng nợ nần cho các doanh nghiệp. Trong đó yêu cầu các ngân hàng không thoái vốn, giảm áp lực cho vay và thành lập ‘quỹ cứu trợ chuyển dịch tái cơ cấu doanh nghiệp’. Lên kế hoạch bơm vốn, đầu tư cổ phần, thu mua tái cơ cấu, trợ giúp các công ty hoạt động tốt vượt qua cửa ải khó khăn, giúp chính phủ giải quyết các nguy cơ về khoản nợ rủi ro…

Từ Tết Trung thu tới giữa tuần lễ Quốc khánh, chỉ vẻn vẹn trong vòng một tháng mà toàn bộ Ôn Thành chẳng khác gì một phòng xông hơi.

Mặc dù tới tháng 10, Ôn Thành vẫn còn u ám nhưng dưới sự hỗ trợ kịp thời của chính phủ, tình hình kinh tế đã có xu hướng ổn định và cuộc khủng hoảng đã tạm thời lắng xuống.

 [1]Loại đèn này cũng nằm ngay ngã tư giống như đèn xanh đỏ dành cho xe ô tô, nhưng nó to hơn (thường có hình vuông) và biểu hiện hình bàn tay, bàn tay đỏ thì người đi bộ dừng lại và bàn tay xanh thì người đi bộ đi qua. (Có kiểu đèn này có ngay các ngã tư bên VN chưa?Mình quen chú ý, sorry)

Categories: Trái măng cụt | 3 Comments

Post navigation

3 thoughts on “Tình Ngang Trái – Chương 13 (P4)

  1. hhfhhhggh

    Tu tu nam sau

  2. kat

    Toi em Doa, em ay yeu A Kien nhieu nhu vay! Chap nay van con dau don me Cun ui! Thanks em nhieu!

  3. Meimei

    Lần đầu tiên thấy chị hy sinh vì anh nhiều như vậy …
    Mưa gió tan rồi ,ông trời làm ơn trong xanh đi ông ơi …

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s

Blog at WordPress.com.

%d bloggers like this: