Tình Ngang Trái – Chương 8 (P4)


Tình Ngang Trái – Đản Đản 1113

Phần IV – Chương 8

Bên trong phòng họp Cục Bảo hộ lao động.

“Đã có tin xác nhận, tập đoàn X Thái của ông chủ Hồ X Lâm tại Ôn Châu đã bỏ trốn qua Mỹ.”

Nghe lãnh đạo công bố tin mới này xong thì tất cả mọi thành viên đều ngơ ngác đưa mắt nhìn nhau. Người ngồi nghiêm chỉnh nhất là Lục Tư Nguyên cũng cảm thấy lông tơ dựng hết lên.

“Tập đoàn X Thái thành lập năm 1993, công nhân viên lên tới hơn 3000 người, đáng được coi là tập đoàn có danh tiếng tại Ôn Thành. Đây là một nhà sản xuất mắt kính hàng đầu ở Ôn Thành, tập đoàn sở hữu ba nhà máy tại thành phố Kim Hoa, ở huyện Bình Dương và huyện Khai Hóa[1] cũng mở một phân xưởng lớn. Trong đó nhà máy mới tại khu Âu Hải chiếm tới 120 ha đất, nhà máy tại Bình Dương chiếm 100 ha đất. Năm trước tổng giá trị sản lượng mắt kính đạt 2,27 tỷ tệ, từ tháng 1 đến tháng 8 năm nay tổng giá trị sản lượng đạt 1,25 tỷ tệ. Ngoại trừ sản xuất mắt kính, Hồ X Lâm còn chen chân qua ngành năng lượng mặt trời và bất động sản. Nghe nói Hồ X Lâm vay nặng lãi trong dân khoảng 12 tỷ, vay ngân hàng 800 triệu, tiền lời ước tính  hơn 20 triệu một tháng. Do đó, một tập đoàn có quy mô tại Ôn Thành có nguy cơ khánh kiệt!”

“Gần đây trên mạng lan truyền một bài viết với nhan đề {Danh sách các ông chủ Ôn Thành sắp bỏ trốn}, trong đó có bao nhiêu thật giả thì tôi nghĩ trong lòng các vị ngồi đây đều có tính toán!” Thần sắc vị lãnh đạo rất nghiêm túc, “Chiều hôm qua khi tin chủ tịch tập đoàn X Thái bỏ trốn lan truyền, các chủ nợ và các nhà thầu đều ào ào kéo tới khu công nghiệp tranh cướp đồ vật. Lần này chúng ta và cơ quan chính phủ khác đã cùng nhau thành lập một đội, đưa nhân viên tới đóng trụ sở tại tập đoàn X Thái để trấn an lòng dân và đăng ký quyền của chủ nợ.”

“Theo các nhân viên đưa tin sáng nay, số chủ nợ đăng ký tập đoàn đã vay đạt 1,3 tỷ. Nhưng điều vô lý là, không có công ty bảo đảm nào tới đăng ký danh sách!”

Nghe vị lãnh đạo nói, các thành viên có mặt không ai thấy bất ngờ. Bởi vì mọi người đều hiểu, một khi có người biết công ty bảo đảm và tập đoàn X Thái có quan hệ vay mượn, thì các chủ nợ sẽ lập tức đòi công ty bảo đảm đó trả tiền mặt và cuối cùng tạo ra hậu quả nghiêm trọng hơn! Bây giờ họ chỉ đành ngậm bồ hòn làm ngọt, khổ sở mà không nói ra, các công ty bảo đảm có liên quan chắc chắn phải tự mình chấp nhận.

“Lần này tập đoàn X Thái ngã ngựa rền vang, khiến khu vực giao dịch vay mượn đã đổ vỡ sẽ tiếp tục chuyển biến xấu. Chúng ta có lý do để tin tưởng thời kỳ xoay chuyển đau đớn của Ôn Thành đã bắt đầu, trong ngắn hạn thì tình hình của Ôn Thành sẽ ngày càng nghiêm trọng hơn! Tuy nhiên, tình huống này đã được trung ương xem trọng, hy vọng nhà nước mau chóng đưa chính sách mới ổn định cục diện!”

Sau cuộc họp, Tư Nguyên ghi chép xong biên bản hội nghị, và thu xếp chồng hồ sơ dày với tâm trạng đầy nặng nề.

Lúc vị lãnh đạo đi ngang qua người anh, ông ta hỏi thêm một câu: “Tiểu Lục, cậu có kết quả cuộc thi Tư pháp chưa?”

“Cháu vẫn chưa có ạ.” Anh quay đầu, trả lời lễ phép, “Ba cháu nói chắc cuối tháng mới có tin tức nội bộ.” Tâm trạng anh cũng rất khẩn trương.

Anh đã hứa với ba mẹ, trước khi chưa có kết quả thì mọi thứ vẫn giữ nguyên hiện trạng. Tuy nhiên lúc này anh không có lòng tin, nếu cuộc thi lại thất bại thì bản thân anh có giống như trước kia, tiếp tục đứng ở vị trí tình bạn?

“Lần này cậu đã dốc hết sức, mọi người chúng tôi đều thấy sự vất vả của cậu. Chắc chắn sẽ đậu mà, cậu hãy chờ tin vui!” Vị lãnh đạo vỗ vỗ vai anh khích lệ.

Ban ngày đi làm, buổi tối thức đêm ôn tập, nỗ lực của anh mọi người đều thấy rõ.

Anh cười nhẹ xem như lời đáp lại.

Cuộc thi Tư pháp lần này anh có quyết tâm rất cao, nhưng sau cuộc thi thì trái tim anh lại rơi vào trống trãi.

Anh muốn thi đậu chỉ vì cô. Thế nhưng từ khi anh thi xong tới giờ, Duy Đóa chưa hề hỏi anh một câu anh thi thế nào, dường như cô đang cố sức trốn tránh điều gì đó.

“Nhưng tôi hi vọng, cho dù có tin tức tốt thì cậu vẫn đứng vững trên cương vị công tác!” Hiện giờ đang là lúc thiếu nhân lực, nên vị lãnh đạo lo lắng căn dặn.

“Cháu hiểu.” Tư Nguyên gật đầu.

“Sắp tới công việc của các tổ viên sẽ rất vất vả, ngoại trừ chú ý kỹ tình hình kinh tế của các doanh nghiệp, tôi còn mong các cậu quan tâm đến hướng đi của pháp nhân công ty bảo đảm, vì đa số tài chính của các công ty bảo đảm đều vận động từ người dân. Bình thường các hộ gia đình cầm tiền giao cho người trung gian, người trung gian sẽ đem tiền giao lại cho công ty, hình thức xếp chồng kiểu Kim Tự Tháp. Một khi các ông chủ của công ty bảo đảm bỏ trốn, thì hàng ngàn hộ gia đình sẽ mất cả chì lẫn chài!”

“Vâng!”

Bầu không khí khắp trụ sở đều căng thẳng, tất cả mọi người đều bề bộn công việc hết cả ngày.

“Tư Nguyên, đây là danh sách đặt vé máy bay đi quốc tế ở của cơ quan xuất nhập cảnh đưa!” Tới giờ cơm trưa, anh bạn đồng nghiệp đưa cho anh một tấm giấy Fax chi chít chữ.

“Tốt.” Sau khi tiếp nhận danh sách, anh bất chấp luôn giờ cơm trưa, bắt đầu xem xét tỉ mỉ có đối tượng nào cần lưu ý hay không.

“Cậu xem mấy việc này chúng ta rất khó kiểm soát, người ta nói mình dư tiền muốn đi du lịch, lẽ nào chúng ta tới ngăn cản?” Thừa lúc nghỉ trưa, anh bạn đồng nghiệp thở dài.

“Đúng vậy.” Anh đang tập trung mọi chú ý vào công việc nên đáp lơ đễnh.

“Giống như Hồ X Lâm, con ông ta du học bên Mỹ, ông ta lấy cớ đi thăm thân nhân, thì dù rất khả nghi nhưng chúng ta làm gì được đây?”

“Nếu quả thực có đối tượng khả nghi thì chúng ta nên lập tức liên hệ với cơ quan xuất nhập cảnh, để ngăn cản bọn họ ra nước ngoài.” Tư Nguyên vừa đối chiếu danh sách vừa trả lời.

Với cách thức loại trừ, cẩn thận lật đến trang thứ ba thì anh bất ngờ sửng sốt. Trên trang giấy xuất hiện một cái tên anh rất quen thuộc: Hình Tuế Kiến.

Tư Nguyên lập tức gõ bàn phím, tin tức về công ty bảo đảm của Hình Tuế Kiến đã hiện ra.

“Lại đi thăm thân nhân!” Anh bạn đồng nghiệp cũng chú ý tới.

Tư Nguyên giật mình, vì Hình Tuế Kiến không dùng lý do thăm hỏi này. Trái tim anh bỗng nhảy vọt lên cao.

“Ba người đều là cổ đông của công ty bảo đảm XX, anh ta cưới cô ta, còn cổ đông kia là em trai của cô ta.” Quan hệ phức tạp này khiến anh bạn đồng nghiệp bật cười lắc đầu, “Lại thêm một tang vật với lý do hoàn hảo! Người ta muốn cử hành hôn lễ bên cạnh ba mẹ ở Canada, lẽ nào chúng ta chạy tới ngăn cản? Sau đó họ thấy không khí Canada rất thích hợp nên muốn ở lại, lẽ nào chúng ta đi vác họ về?”

Tư Nguyên ngẩn người, trên tư liệu viết rõ ràng như thế.

“Cũng may người có tư cách pháp nhân không xin đi xuất ngoại, chỉ cần một người ở lại thì đồng nghĩa với việc công ty ấy vẫn còn kẻ gách vác. Chúng ta không cần lo lắng, ráng lưu ý một chút là được.” Bạn đồng nghiệp gấp tập hồ sơ giúp anh, nói: “Dù bận rộn thế nào thì chúng ta cũng phải đi ăn trước!”

Sau khi tan tầm, trên đường lái xe tới bệnh viện, anh luôn gọi điện vào một số máy nhưng mãi không có người trả lời.

Thật kỳ lạ!

Anh đẩy cửa phòng bệnh, Tiểu Lộng vừa thấy anh đã thả quyển truyện tranh xuống: “Chào chú Lục!”

Anh mỉm cười đáp lại, rồi nhìn Duy Đóa đang ngồi bên cạnh mà trái tim nhẹ hẳn.

Anh và Tiểu Lộng hàn huyên vài câu, còn người ngồi bên cạnh vẫn luôn im lặng.

“Duy Đóa, em nói đi?” Anh hỏi cô.

Bấy giờ Kiều Duy Đóa mới lấy lại tinh thần: “Nói gì ạ?”

“Anh hỏi Tiểu Lộng ngày mai xuất viện thì bé muốn ở nhà nghỉ ngơi vài ngày, chờ qua lễ Quốc khánh rồi đi học tiếp hay tính sao? Tiểu Lộng nói sẽ nghe theo ý của em.” Giọng Tư Nguyên ôn tồn và kiên nhẫn lặp lại những lời vừa rồi.

Thế nhưng vẻ mặt cô rất đờ đẫn, đáp: “Sao cũng được…” Bây giờ đầu óc cô trống rỗng, chẳng nghĩ ra điều gì.

Câu trả lời đó khiến Tư Nguyên sững sờ. Phàm những việc gì liên quan tới Tiểu Lộng, Duy Đóa đều có chủ kiến, rất hiếm khi nói ra ba chữ ‘sao cũng được’.

Từ bệnh viện đi ra, hai người một trước một sau hoàn toàn im lặng.

Cuối cùng, Tư Nguyên phá vỡ sự trầm mặc trước: “Đóa, tối qua em đi đâu?”

Tối qua cô biến mất cả đêm làm anh không thể yên giấc. Mãi tới lúc hai – ba giờ sáng, phòng cách vách bật ngọn đèn, lòng anh mới an tâm. Thế nhưng, khi anh đi tắm thì nghe tiếng đóng cửa của phòng kế bên. Cô mới về vài phút rồi lại ra ngoài.

Kiều Duy Đóa trầm mặc.

“Em muốn uống một ly rượu và trò chuyện không?” Tư Nguyên mỉm cười hỏi.

Anh mỉm cười là để che giấu vẻ hoảng hốt, bởi lần đầu tiên anh nhìn thấy một Kiều Duy Đóa như thế này, dường như cô đang khốn khổ vì tình.

Cô trầm mặc thật lâu, rồi cuối cùng khẽ lắc đầu: “Em xin lỗi, em không muốn nói gì cả.” Tâm trạng của cô rất tệ, cô chẳng biết nên tán gẫu thế nào và tán gẫu điều gì.

Sự cự tuyệt của cô khiến Tư Nguyên ngỡ ngàng. Trước kia bất kể gặp chuyện lớn lao gì cô cũng muốn tìm anh chia sẽ, thế mà bây giờ cô dường như mệt mỏi tới độ cả cảm xúc ‘tán gẫu’ cũng chẳng còn.

“Vì… anh ta à?” Tư Nguyên dè dặt hỏi.

Trái tim anh chứa đủ mùi vị, còn cô cúi đầu im lặng.

Cả hai người đều trầm mặc thật lâu.

“Đóa, em đừng lo, chúng ta nên có niềm tin vào chính phủ, nhà nước sẽ đứng ra cứu trợ cho thành phố, mọi thứ sẽ ổn thôi!” Anh cất tiếng an ủi.

Phản ứng của cô là dùng một thứ ánh mắt chế giễu nhìn anh.

“Hãy tin anh.” Tư Nguyên kiên quyết nói.

Thế nhưng cô lại nở nụ cười, “Cứu? Chính phủ cứu thế nào?”

“Chắc chắn nhà nước sẽ ra chính sách mới, có thể kinh tế Ôn Thành sẽ vào bước vào giai đoạn suy thoái, nhưng cá nhân anh thấy sự sụp đổ đó không quá nghiêm trọng.” Anh không biết việc này nên cũng không thể tiết lộ nhiều, nhưng anh không có cái nhìn bi quan với toàn bộ thị trường.

“Bây giờ đã sụp đổ rồi!” Tâm trạng cô lại trở nên kích động.

Tư Nguyên khẽ giật mình vì sự mất kiềm chế của cô.

Cô cũng phát hiện sự thất thố của mình nên gượng gạo dy trán: “Em xin lỗi, em quên anh là Đảng viên.”

Tư Nguyên gượng ép nhếch nhẹ khóe môi, “Việc này và có phải là Đảng viên hay không thì khác biệt gì?”

“Sao lại không khác? Đằng sau anh là cờ đỏ năm sao, anh có niềm tin vào Đảng nhưng bọn em thì không!” Cô mệt mỏi nói.

Nụ cười của Tư Nguyên bỗng cứng đờ.

Anh, bọn em…

Anh trầm mặc.

Quen nhau mười mấy năm nay, đây là lần đầu tiên cô không tin vào trực giác của anh, cũng là lần đầu tiên… tách anh ra khỏi thế giới của cô. Thật đau thương, nhưng anh đành chịu. Bởi lẽ, anh đã biết vì sao.

“Ngay cả khi áp dụng chính sách mới, chính phủ sẽ giữ lại nhóm người cho vay nặng lãi này ư?” Cô thản nhiên nói.

Vì đã nhận biết được thực trạng, nhìn không thấy lối ra nên mới vô cùng nôn nóng. Cảm nhận được sự lặng lẽ của anh, cô rũ mắt xuống: “Em xin lỗi, tâm trạng của em lúc này rối rắm quá nên em không biết mình đang nói gì.”

“Không sao, em lên xe anh chở về.” Anh vẫn cất giọng ôn tồn, bất kể lòng cô có tan nát bao nhiêu thì anh cũng muốn ở bên cô, nhưng cô lại lắc đầu.

Sau khi mất hết tập trung,[2] cô vẫn bước tiếp về phía trước, như thể chỉ muốn chạy đi mà không có bất kì mục đích gì.

Tư Nguyên đứng từ xa ngóng nhìn bóng lưng cô. Đột nhiên anh có cảm giác, giữa anh và cô càng ngày càng xa cách.

“Em nhất định muốn nghe đáp án?”

“Đúng!”

“Được! Vậy tôi sẽ nói cho em biết!” Ánh mắt gã vô cùng lạnh lẽo, đôi môi mỏng nhếch lên gằn từng chữ: “Ôn Ngọc hẹn tôi tới cục dân chính.”

Lúc ấy, cô đã bị thông tin này đánh cho đầu óc trống rỗng.

“Ngày mốt tôi sẽ đi lấy giấy hôn thú với cô ấy, sau ngày 30 tôi và Ôn Ngọc sẽ bay qua Canada tránh phong ba rồi định cư ở đó.”

Sắc trời dần dần tối.

Cô bước trên con đường đầy lá khô, phát ra những tiếng kêu lốp bốp giòn tan. Từng cảnh tượng giữa trưa vẫn không ngừng hiện về trong đầu.

Cô bất chợt có một ảo giác kì lạ, như thể chính cô đang đứng ở nơi tận cùng của thế giới hoang vu, nhìn không thấy cả ánh mặt trời. Đột nhiên, cô dường như mất hết chờ mong vào ngày mai và tương lai.

Cô phát hiện nơi mình đang đứng bây giờ là chung cư Bích Quế Viên – đứng dưới lầu nhà gã. Đôi mắt cô nóng như phỏng, rồi cô bỗng bật cười.

“Hình Tuế Kiến, anh là tên khốn kiếp, là kẻ nhát gan!”[3] Cô thều thào trách mắng, như thể những lời trách mắng ấy sẽ khiến tâm trạng cô khá hơn. Nhưng gương mặt cô chợt lạnh buốt và từng giọt lệ trào khỏi ra khóe mắt cô.

Tư Nguyên đứng cách cô hơn mười mét, lặng yên ngóng nhìn.

 [1]Kim Hoa, Khai Hóa, Bình Dương, Âu Hải là các thành phố/ huyện trực thuộc tỉnh Chiết Giang.

[2]Thất hồn lạc phác – hồn bay phách lạc: không còn tập trung.

[3]Nguyên tác: Súc đầu ô quy – Rùa đen rút đầu –  ý chỉ những người gặp việc khó khăn thì rụt đầu lại như con rùa.

Categories: Trái măng cụt | 8 Comments

Post navigation

8 thoughts on “Tình Ngang Trái – Chương 8 (P4)

  1. kat

    Boi vay, chi doc truyen ma thay phuc lan cac em editor ton qua nhieu cong khi dung phai may phan nhuc dau nhu the nay hoac la phai di vao may van de chuyen nganh ve y hoc chang han! Doc mot chuong chi 5 phut dong ho ma may em phai lam may tieng dong ho, thay thuong qua! cac ban doc truyen nen comt vai chu cho nguoi edit lay tinh than ha!

  2. Kat

    Moi co mot ngay ban ron khong check truyen, vao mot cai da thay may chap lien ! Me Cun nang suat ghe ! Thanks em nhieu ! Doc ma thay thuong em Doa qua ! Chap nay me Cun lam chac hoi nhuc dau vi thay toan la thong tin kinh te, hoi kho edit hen !

    • Mẹ Cún

      trời ơi, chị HIỂU EM quá xá chị KAT akakak em nhức đầu với mấy cái thông tin kinh tế cà chớn này, 1 chap này làm gấp 3 lần chap khác ahahahah bắt tay cái bà chị ahahah

  3. Phamloan

    Ket thuc happy ending ko chị

  4. Phamloan

    Thaks ss nhe

  5. hic hic ko kiềm lòng đc e đã nhảy vào hố … 2 ngày đêm miên man e đã phi đến chap này …. c thiệt thương bọn e quá cơ… lễ mà vẫn có chap mới … 2 chap luôn :)) … đọc tới giờ là e thấy giống như ngược trả thù ấy nhỉ @@ ngược qua ngược lại cho vừa lòng nhau :)) e chúc c có ngày lễ vui vẻ nhé ! hihi

    • Mẹ Cún

      Cảm ơn em (*_*) Bên VN xong lễ rồi nhỉ, bên Mỹ ko có lễ 9/2 đâu ehhe nhưng có lễ Labor day, (*_*) Năm nay lễ Labor trùng với lễ 9/2 bên VN :D

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s

Create a free website or blog at WordPress.com.

%d bloggers like this: