Tình Ngang Trái – Chương 23 (P3)


Impossible Love – Đản Đản 1113

Phần III – Chương 23

Ngày thứ hai khi Hình Tuế Kiến thức dậy, thì Kiều Duy Đóa đã đưa Tiểu Lộng tới trường báo danh, sắp xếp chỗ ở và chờ học quân sự.

Gã bị Que Củi lôi kéo tới tận khuya mới về, lúc vào nhà mới biết cô đã nằm ngủ trong phòng của Tiểu Lộng.

Hai người không bất kỳ cơ hội nào để xuất hiện cùng nhau.

Ngày thứ ba rồi ngày thứ tư…

Bên gối thiếu hơi ấm của đối phương, nên buổi sáng thức giấc cả người gã rất bực dọc.

Gã xuống lầu, trên bàn cơm cô vừa xem báo vừa chậm rãi dùng bữa. Nhưng giống như ba ngày qua, trên bàn chỉ có phần ăn dành cho một người.

“Kiều Duy Đóa, em đang làm gì?” Rốt cuộc gã kiềm chế hết nổi nên ngồi trước mặt cô chất vấn, bây giờ cô muốn lãnh đạm bạo lực với gã sao?

“Có việc gì à?” Cô hỏi khách sáo, lý trí và xa xách.

Cô càng làm như vậy càng khiến gã tức giận. Gã lạnh lùng gằn từng chữ, “Em ngủ giường riêng mà không nói với tôi, nấu điểm tâm cũng thiếu phần tôi. Kiều Duy Đóa, phải chăng em đang cố tình bài xích tôi?” Đừng hòng phủ nhận, gã chưa bị mù!

Rất bất thường, vô cùng bất thường, từ hôm cô về trễ tới giờ thì mọi thứ đều trở nên bất thường. Thảm thương nhất là, cô rõ ràng chẳng hề làm gì, nhưng Hình Tuế Kiến lại phát hiện bản thân mình ở trước mặt cô cứ như đang trong trạng thái bị đánh đòn.

Cô không ngước lên mà lật tờ báo sang trang khác, tiếp tục đọc và bình thản nói: “Bây giờ tôi đang mang thai nên cần nghỉ ngơi nhiều, không thích hợp nửa đêm khuya khoắc còn nghe tiếng ngáy như sấm bên tai, nó làm tôi rất khó chịu.”

Gì cơ, gã có ngáy ngủ à? Sao gã lại không biết? Lý do này thật hoàn hảo! Cứ nói thẳng toạc là cô ghét gã đi! Hay lắm, gã cũng chả ưa phải ôm cô ngủ mà như ôm xác một cương thi!

“Vậy điểm tâm đâu? Em giải thích thế nào?” Gã cười gằn.

Mấy ngày nay cô chỉ nấu một phần, có cần phải quái gở như vậy không?

Lúc này Kiều Duy Đóa không biện bạch mà cất giọng đều đều, “Tôi không có nghĩa vụ phải chăm sóc anh.”

Câu nói này của cô khiến gã tức đến độ muốn xuất huyết não. Vớ vẩn thật, sắp thành vợ gã rồi mà sao cô dám nói không có nghĩa vụ chăm sóc gã? Xem ra, cô chẳng hề có ý thức về điều này!

Trái tim Hình Tuế Kiến phát rét, đúng lúc đó thì điện thoại của gã reo lên.

“A Kiến, em mới nấu điểm tâm xong, chúng ta cùng ăn chung nhé?” Trong điện thoại là giọng nói dịu dàng của Ôn Ngọc.

Nhiều ngày nay thái độ của Ôn Ngọc đối với gã rất tự nhiên, như thể cô đã quên hết những chuyện xảy ra hôm say rượu. Cô muốn lãng quên thì dĩ nhiên gã cũng thở phào nhẹ nhõm.

Hình Tuế Kiến lạnh lùng liếc về phía bàn cơm, Kiều Duy Đóa vẫn vừa đọc báo vừa ăn bánh mì mà không hề tạm dừng động tác.

“Được rồi, ăn chung đi.” Gã nhìn cô chằm chằm rồi từ từ đồng ý với người bên kia đầu dây.

Kiều Duy Đóa vẫn bình chân như vại.

Gã cúp máy nhưng luôn đứng yên bất động, như thể muốn cho cô một cơ hội để giữ gã lại. Tuy nhiên, cô vẫn im lìm và chẳng hề thay đổi động tác.

“Báo giải trí có gì hay à?” Hay đến mức người đàn bà khác đang lấy lòng chồng sắp cưới của mình mà cô cũng không thèm chú ý?

“Hay chứ, hay hơn phim truyền hình ‘Bộ Bộ Kinh Tâm’[1] nữa. Đây là vụ ly hôn rối rắm được đưa từ bóng tối ra ngoài ánh sáng, mỗi một bước đều sắp xếp và dự trù kế hoạch rất tỉ mỉ.” Đó là sự kiện ly hôn ầm ĩ giữa Tạ Đình Phong và Trương Bá Chi, rốt cuộc chỉ một tờ giấy tuyên bố đã vẽ dấu chấm hết cho cuộc hôn nhân.

Gã lãnh đạm nhìn lướt qua, “Đã biết là giả rồi mà em còn tin thật.”

Cô thản nhiên nói, “Khi đang xem thì tôi sực nhớ những câu chữ trước kia trong một số bài báo. Lúc ấy từng có một thầy tướng số bảo rằng mạng của Trương Bá Chi khắc mạng của Tạ Đình Phong, nhưng Tạ Đình Phong nói anh ta sẵn sàng dùng mạng để đối lấy tình yêu và quỳ xuống cầu hôn! Bây giờ nghĩ lại thật cảm động, cảm động đến nỗi tôi cũng muốn bật cười.”

Gã nhíu mày, tại sao gã cảm thấy như cô đang mai mỉa gã?

“Kiều Duy Đóa, em không đáng để tôi dùng mạng mình đi đổi.” Gã nói rõ.

Cô mỉm cười, “Xin lỗi nhé, mạng của anh tôi chả hiếm lạ gì.”

Gã bỗng dưng tức giận.

Mẹ kiếp, gã lại thua rồi!

Gã đứng bật dậy, đá văng cái ghế rồi đi thẳng ra cửa.

Cô vẫn cứ bình thản tiếp tục ăn sáng.

Dù đang tức giận đùng đùng nhưng thực ra gã không đi quá nhanh, gã rê bước chân như cho cô có cơ hội giữ gã lại. Ấy thế mà cô hoàn toàn không làm. Gã căm tức nện bước nhanh hơn, muốn ăn điểm tâm thì thiếu gì chỗ? Ôn Ngọc đang ở dưới lầu chờ gã, gã thực sự chẳng cần vì một ả đàn bà ngạo mạn mà bẻ nát kiêu ngạo của mình!

Năm phút sau.

Cánh cửa nhà đã khép lại từ lâu, bấy giờ cô mới rời mắt khỏi tờ báo. Kỳ thực từ lúc gã ngồi xuống bàn cơm, thì những con chữ trên tờ báo đã không hề đập nổi vào mắt cô.

Cô không muốn bị ảnh hưởng, nhưng cô không đủ sức để kiềm chế nên cô đành tiếp tục dối trá, ha ha, chết tiệt dối trá! Cô rất hy vọng mình có thể vô tình trước sau như một.

Cô đứng dậy, đôi chân bất giác không kiềm chế được mà đi tới ban công, dời ánh mắt về phía cửa sổ.

Đứng xa xa dưới lầu là cái bóng màu vàng nhạt. Cô biết đó là ai, dạo này cái bóng màu vàng nhạt ấy xuất hiện tần suất càng lúc càng nhiều.

Dáng dấp cao lớn vừa ra khỏi tòa nhà, thì cái bóng màu vàng nhạt ấy cũng mỉm cười chào đón và ôm lấy cánh tay gã.

Một cảnh tượng đẹp đôi.

Một buổi sáng ấm áp.

Tuy nhiên, nếu đã ‘yêu thương’ thế kia thì rốt cuộc gã còn muốn đùa bỡn với cô tới khi nào? Kiều Duy Đóa hơi choáng váng, khóe mắt bỗng cay cay.

Chắc đây là do từ trên cao nhìn xuống mới làm cô choáng váng! Cô phủ nhận mọi nguyên nhân khác.

Tết Trung thu, cô ở nhà đóng gói.

Tiểu Lộng kết thúc học kỳ này thì cô nghĩ cô và bé đã có một chỗ ở mới.

Cô đặt chìa khóa xe lên bàn trà, bắt đầu thu dọn từng chút từng chút dấu vết mình từng sống ở đây, tủ quần áo trống trơn, kệ đựng đồ dọn sạch và trái tim cũng trống rỗng…

Trong trò chơi này cô không nhận được những thu hoạch như mong muốn, không có cảm giác thành tựu, không có cảm giác thống khoái, chỉ có chờ đợi sự đánh trả của gã và một trái tim đã dần dần mệt mỏi.

Không, có lẽ còn có…

Cô phủ bàn tay lên vùng bụng phẳng lì, cô không biết đây có phải là thu hoạch của mình hay không? Một thu hoạch bất đắc dĩ.

Đang thất thần thì điện thoại của cô đổ chuông.

“Em uống thuốc chưa?” Vừa nhấc máy thì cô đã nghe câu hỏi lạnh tanh từ gã.

Từ sau bữa sáng nổi giận đùng đùng bỏ đi, hai ngày nay mối quan hệ giữa họ càng thêm băng giá. Cô không muốn nói chuyện với gã, và gã ngoài việc nhắc cô uống thuốc đúng giờ thì cũng lười phải nói chuyện với cô.

Cô cầm điện thoại nhưng không nói một chữ.

Quá trình chờ đợi cô trả lời lại khiến gã trào lên cơn tức giận. Dạo này thái độ của cô rất kháng nghị và bất mãn, phải chăng do gã không hào phóng để tác thành?

Gã thực sự muốn cúp máy nhưng vẫn ráng kiềm chế, lạnh lùng căn dặn: “Tối nay tới nhà mẹ tôi ăn cơm, sáng mai chúng ta đi đăng ký kết hôn!” Gã không cần biết cô có bị bắt buộc hay không, kế hoạch đã sắp xếp xong và gã sẽ không thay đổi.

Cô đang mang thai, đây là con át chủ bài của gã!

Cô vẫn im lặng.

“Kiều Duy Đóa, em là thây ma sao?” Gã gầm lên giận dữ, nói chuyện với cô mà cứ như nói với người đã chết!

Bên tai vang lên tiếng gầm nhức óc, hồi lâu sau, chờ gã ngừng la hét thì cô mới thản nhiên nhếch môi, “Tôi không đi.”

“5h30 tôi sẽ về đón em!” Gã làm như chẳng hề nghe lời cự tuyệt của cô.

“Tôi không đi!” Cô nhấn giọng.

Cô không muốn chơi đùa nữa, được không?

“Kiều Duy Đóa, tốt nhất em hãy sửa soạn đúng giờ cho tôi!” Gã quát lớn.

Cô có hiểu ý nghĩa của việc gã đưa cô đi dự bữa tiệc gia đình này không? Tết Trung thu, chỉ có người trong nhà mới đủ tư cách tham gia!

“Tôi – không – đi!” Cô cũng bắt đầu nóng giận.

Tại sao gã có thể đem trò chơi này biến thành lớn đến vậy? Gã muốn đùa tới mức kéo hết mọi người vào, hay gã muốn đưa cô đi là để cho mẹ gã sỉ nhục cô? Làm như vậy gã sẽ thoải mái lắm ư?

Chọc cô giận mà gã lại mỉm cười, một nụ cười lạnh lẽo, “Kiều Duy Đóa, Trần Ôn Ngọc cũng tới.”

Một câu nói của gã mà khiến cô cứng đờ, gã có ý gì đây?

“Quan hệ giữa cô ấy với mẹ tôi rất tốt, mẹ tôi luôn mong tôi cưới cô ấy về nhà.” Gã nói sự thật và cũng hạ liều thuốc mạnh nhất.

Nghe giọng nói uy hiếp của gã, cô nhắm mắt hít sâu một hơi. Quả nhiên, mục đích của gã là muốn làm nhục cô.

Cô giữ hơi thở vững vàng, đáp: “Được, tôi đi.”

Câu trả lời của cô làm khóe môi gã khẽ nhếch lên.

“Nhưng Hình Tuế Kiến à, anh đừng hối hận!” Đầu dây bên kia cô cũng cười.

Một nụ cười không có độ ấm mà chỉ có băng giá và… phẫn nộ.

“Em còn không ra!”

Trần Ôn Ngọc cởi tạp dề mỉm cười chào đón gã, nhưng thấy gã kéo người phía sau mà nụ cười thành đông cứng.

Duy Đóa như một đóa bách hợp, ngạo nghễ nở rộ giữa không gian chẳng thuộc về mình. Sắc mặt cô rất lạnh, lạnh như một tảng băng ngàn năm không thể hòa tan, sống tách biệt với thế giới bên ngoài.

“Cô ấy là Ôn Ngọc, còn đây là Duy Đóa.” Hình Tuế Kiến giới thiệu thay họ.

Trần Ôn Ngọc kinh ngạc dời ánh mắt về phía gã.

Trần Ôn Ngọc không hiểu tại sao gã lại cố tình giới thiệu như vậy? Hồi lâu sau, cô – người luôn hiểu biết gã mới biết được ý nghĩa.

Hình Tuế Kiến đang chính thức giới thiệu bạn gái với ‘người nhà’. Gã đang tận lực báo với cô, Kiều Duy Đóa là bạn gái, mà Trần Ôn Ngọc cô mãi mãi nằm ở giới tuyến người nhà?

Gã không nói nhiều, nhưng sự ‘phân chia’ này làm nét mặt tươi cười của Trần Ôn Ngọc – người được đích thân bà Hình mời tới dự lễ Trung thu – trở nên trắng bệch.

Bà Hình Nhân cầm bát đũa từ nhà bếp đi ra, vừa trông thấy vị khách trong phòng khách thì cũng cứng đờ.

“Xoảng.” Chiếc bát sứ trong tay bà Hình Nhân rơi xuống, phát những tiếng kêu lanh lảnh.

“Chẳng phải mẹ bảo con đừng dắt cô ta tới đây rồi sao?” Giọng mẹ gã trở nên sắc bén.

Hóa ra gã đã thông báo với mẹ mình là sẽ đưa cô tới và cũng bị từ chối.

Kiều Duy Đóa lạnh lùng nhìn vở diễn.

“Cô ta mới vào cửa là mẹ đã làm bể chén bát, sống với ả đàn bà xui xẻo này thì gia đình chúng ta còn yên bình sao con?”

Ha ha, vừa rồi dường như cô nhìn thấy kẻ nào đó cố ý trượt tay làm bể chén bát, việc này cũng muốn đổ thừa cho cô sao?

“Tháng sau con và Kiều Duy Đóa sẽ kết hôn.” Giọng Hình Tuế Kiến rất bình thản, hệt như đang thảo luận về thời thiết.

“Có phải con điên rồi không? Cô ta từng hại con ngồi tù mười năm, cô ta là kẻ thù của gia đình chúng ta!” Mẹ gã bị chọc tức.

Ha ha, cô cũng muốn hỏi, gã có bị điên hay không mà bày trò chơi lớn đến vậy?

“Con ngồi tù suốt mười năm, đều một tay Ôn Ngọc chăm sóc mẹ. Không có nó, gia đình chúng ta được như hôm nay sao?” Bà Hình Nhân bất bình, “Ôn Ngọc chờ con ròng rã mười năm, ở bên con thêm ba năm nữa, bây giờ con vì một ả hồ ly mà vắt chanh bỏ vỏ? Con bé bây giờ đã ba mươi tuổi, con không cần nó thì con bảo nó lấy ai?”

Kiều Duy Đóa thờ ơ lạnh nhạt.

“Hôn lễ này con nhất định phải làm, mẹ đừng gây tình hình thêm phức tạp nữa.” Đáy mắt Hình Tuế Kiến sẫm lại, nhàn nhạt cảnh cáo mẹ.

“Không phải vì ả đàn bà này mang thai sao?” Bà Hình Nhân tranh thủ bắt lấy cơ hội, “A Kiến, con không nhất thiết phải kết hôn! Mẹ đã khuyên Ôn Ngọc, nếu con muốn giữ đứa bé này thì cứ để cô ta sinh ra rồi giao cho Ôn Ngọc nuôi nấng!” Ôn Ngọc đã vì tình yêu mà chịu nhân nhượng và khoan dung rất lớn, hiện giờ chỉ chờ thái độ của con trai bà!

Gã kinh ngạc nhìn thoáng qua Ôn Ngọc.

Quả nhiên, Ôn Ngọc ngoảnh mặt đi nơi khác.

Đôi mắt Kiều Duy Đóa khẽ nheo lại, hôm nay gã đưa cô tới là muốn cô nghe những lời này?

“Còn nữa, A Kiến, con khẳng định ả đàn bà này mang thai sao? Khi cô ta đi kiểm tra, con có đi theo hay không? Hay cô ta đang lừa gạt con?”

Ngay cả nhân cách của cô mà bà Hình Nhân cũng hoài nghi.

Đủ lắm rồi! Kiều Duy Đóa quyết định không im lặng nữa.

[1]Một bộ phim chuyển thể từ tác phẩm nổi tiếng cùng tên của Đồng Hoa, với các diễn viên: Lưu Thi Thi, Ngô Kỳ Long, vv.

Categories: Trái măng cụt | 2 Comments

Post navigation

2 thoughts on “Tình Ngang Trái – Chương 23 (P3)

  1. Pea

    T7 mẹ Cún ăn gì?

  2. Tatuyetnhu

    Hen la ket cuc He khong thi met tim chet mat , cam on Me Cun nhieu

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s

Create a free website or blog at WordPress.com.

%d bloggers like this: