Tình Ngang Trái – Chương 28 (P2)


Impossible Love – Đản Đản 1113

Phần II – Chương 28

Màu hồng, màu hồng, lại là màu hồng!

Chiếc giường đơn màu hồng, bàn trang điểm màu hồng, gương soi màu hồng, tủ quần áo màu hồng, giá sách màu hồng, tranh trang trí màu hồng… Thậm chí cả quả bong bóng, chùm đèn treo cũng là màu hồng! Hình Tuế Kiến muốn nổ đom đóm mắt.

“Em không biết màu sắc này rất…” Hình Tuế Kiến chỉ vào con mèo bông màu hồng trong ‘biển trời ấm áp’ mà nổi hết da gà.

Thế mà Duy Đóa nói, “Màu hồng thì sao? Tiểu Lộng rất thích màu hồng.”

Tiểu Lộng bị vu oan, mặt bé đầy dò xét và nhỏ giọng cãi lại, “À, mẹ này… thực ra con cũng không thích màu hồng lắm đâu…” Ngay cả bé cũng ngờ vực mẹ đang lạm dụng màu hồng.

“Con không thích?” Cô khẽ hỏi cô con gái.

Tiểu Lộng có chút bối rối. Mẹ rất có con mắt thẩm mỹ, trang trí căn phòng theo chủ đề Hello Kitty, mặc dù hơi phóng đại nhưng nói thật thì trông rất đẹp. Suy cho cùng trong lòng mỗi cô bé cũng đều có một giấc mơ công chúa.

Hình Tuế Kiến cũng nhận ra sự ngập ngừng của Tiểu Lộng, “Thôi, cứ như vậy trước đi.”

Cách mạng đạt thắng lợi, cô lại tiếp tục mua rèm cửa sổ họa tiết phim hoạt hình màu hồng.

Hình Tuế Kiến nhức đầu như búa bổ, lúc trả tiền, gã nhìn tờ biên lai rồi nhíu đôi chân mày rậm, “Hình như sai số lượng.” Phòng của Tiểu Lộng cần dùng nhiều đồ như vậy à?

“Sao mà sai được? Tôi tính mét vuông rồi.” Cô lãnh đạm đáp.

Cô định trang trí cả màu hồng cho phòng khách? Khóe mắt Hình Tuế Kiến giật giật, nhưng gã đã nói tất cả tầng trệt đều dành cho Tiểu Lộng, nên phải tôn trọn sự lựa chọn của mẹ con bọn họ.

Gã không nói thêm gì mà tỉnh bơ quẹt thẻ. Gã nhất định phải nhịn cơn bực tức! Gã tuyệt đối không để thứ màu hồng này đánh gục!

Ra khỏi cửa hàng trang trí nội thất, khóe môi Duy Đóa nhếch nhẹ.

“Tôi muốn mua một con thú cưng.” Cô xoay qua nhẹ giọng trao đổi với gã, “Từ sau việc đó thì Tiểu Lộng luôn thiếu cảm giác an toàn, để con bé nuôi thú cưng đi. Nó sẽ giúp con bé phân tán lực chú ý và có lợi cho sức khỏe hơn.”

Về điểm này, Hình Tuế Kiến thấy cô nói rất chí lí. Gã nhìn Tiểu Lộng rồi hỏi: “Con có thích không?”

Duy Đóa nhíu mày bất ngờ. Cô phát hiện ra rằng, so với sự ác liệt mà gã dành cho cô thì gã đối với Tiểu Lộng rất nho nhã.

Hình Tuế Kiến vừa dứt lời thì đã biết đáp án, bởi vì đôi mắt Tiểu Lộng bỗng sáng ngời lấp lánh.

“Có thể được hả ba?” Dù sự hưng phấn đã đong đầy, nhưng Tiểu Lộng vẫn do dự hỏi.

Bé luôn muốn có một con vật làm bạn, để nó xua tan nỗi cô quạnh. Tuy nhiên nuôi thú cưng sẽ làm nơi ở bị vấy bẩn, trước đây bé rất thích nhưng không dám ước mong.

“Có thể.” Hình Tuế Kiến trả lời dứt khoát.

Tuy đã đồng ý nhưng tại sao gã cảm thấy rất kì lạ? Kiều Duy Đóa rất ưa sạch sẽ, gã còn tưởng cô không thích động vật chứ?

“Ôi!” Tiểu Lộng reo hò.

Thế là gã lái xe chở bọn họ tới trung tâm bán thú cưng lớn nhất thành phố. Gã tính mua cho Tiểu Lộng một con chó, vì trong cảm nhận của gã thì chó là người bạn trung thành nhất với nhân loại.

Vừa đến cửa hàng thú cưng, gã liền nắm tay Tiểu Lộng dắt thẳng tới khu bán chó cảnh.

“Con thích mua chó Chiwawa? Chó quý phi hay chó sư tử”[1] Gã cúi đầu hỏi ý kiến của Tiểu Lộng.

Gã đề cử những con vật có sự di chuyển giống ‘Hello Kitty’ trong mắt mình, thế nhưng…

“Ba à, ba thích loại chó nào?” Tiểu Lộng nóng lòng thảo luận niềm vui, muốn lấy ý kiến của gã làm hình mẫu.

Gã cười nhẹ, gã thích những giống chó rất hung hãn và trung thành như chó ngao Tây Tạng, chó sói, nhưng chúng không thích hợp cho trẻ con ngắm nghía.

“Con cứ lựa loại chó mình thích đi.” Gã dặn dò.

Tiểu Lộng nghiêng đầu suy nghĩ, khi bé định không khách khí gật đầu thì bên cạnh bất thình lình vang lên một chữ, “Mèo.”

Tầm mắt hai người đều chuyển về phía Duy Đóa, “Tiểu Lộng thích nuôi mèo hơn chó.” Duy Đóa nói tỉnh bơ.

Mèo hả? Hình Tuế Kiến cau mày.

“Đâu có, con thích cả chó lẫn mèo, nhưng con thích nuôi chó hơn!” Tiểu Lộng thấy hình tình bất ổn, liền vội vàng thanh minh.

Rốt cuộc bé có thể khẳng định, hôm nay mẹ chỉ muốn chơi khăm ba.

“Thật à?” Giọng cô rất lạnh nhạt, “Con cứ xem mèo trước rồi hẵng quyết định có nuôi hay không.” Dứt lời, cô liền thụt lùi vài bước.

Bấy giờ Hình Tuế Kiến và Tiểu Lộng mới phát hiện, đi sau lưng Kiều Duy Đóa là một nam nhân viên của cửa hàng. Trong lòng nhân viên này ôm một cái đầu thật lớn, một mắt rất to, một bộ xương cường tráng và một thân hình như con báo.

Tiểu Lộng kinh ngạc mở tròn đôi mắt, còn Hình Tuế Kiến thấy con mèo nặng hơn năm kí lô thì thụt lùi về sau một bước dài. Gã liều chết nhìn chằm chằm cặp mắt xanh biếc của con mèo mà da đầu ngứa râm ran.

“Tiểu Lộng, con mèo này rất đẹp đúng không?” Cô chẳng thèm nhìn gã mà quay sang nhìn Tiểu Lộng cười nhẹ.

Tiểu Lộng nhìn chằm chằm con mèo, phản ứng của bé là tiến tới một bước và reo lên đầy thú vị, “Con mèo đặc biệt quá!” Con mèo này trông hoang dã, các đốm vằn độc đáo, đường vân hồng lập thể hấp dẫn thị giác càng làm nổi bật bộ lông tơ mềm mịn như chiếc áo lông.

Đây chỉ là một con quái vật, thế mà Tiểu Lộng và cô lại cho rằng nó đẹp? Hình Tuế Kiến thật không thể tưởng tượng nổi.

Gã thấy móng vuốt của con mèo quá sắc bén nên mặt mày đầy cảnh giác.

“Cô bé này rất có con mắt nhìn hàng! Đây là mèo Bengal, một trong những giống mèo quý giá nhất. Tính nó ôn hòa thuần hậu và vâng lời con người…” Nhân viên cửa hàng vừa nói vừa đưa con mèo tới trước mặt Tiểu Lộng, ý bảo cô bé hãy sờ thử.

Tiểu Lộng lớn mật duỗi tay, vừa sờ vào thì bé đã lập tức thán phục. Bộ lông con mèo rất dày và rất đẹp, khi sờ vào mềm mượt tựa như tơ.

“Đây không phải là con mèo mà là thú hoang!” Trái ngược với Tiểu Lộng, Hình Tuế Kiến đầy cảnh giác cắt ngang lời chào mời của tên nhân viên cửa hàng.

Bớt lừa gạt đi, làm gì có con báo hung hãn nào mang tính phục tùng?

“Meo.” Con mèo Bengal nhảy từ trong lòng tên nhân viên cửa hàng xuống đất, ngạo nghễ dựng thẳng cái đuôi dài trước mặt gã, nhìn gã chằm chằm như thể đang ấm ức thanh minh: Tôi là con mèo nhà!

Hình Tuế Kiến nhìn kỹ, mẹ kiếp nó thật là con mèo, và cặp mắt xanh rờn của nó quả thực làm da đầu người ta run lên. Đừng mong gã sẽ bỏ tiền ra mua, đừng hòng!

“Tiểu Lộng, mua con chó Chiwawa màu trắng kia đi.” Mặc kệ tên nhân viên cửa hàng khua môi múa mép ra sao, gã ném một câu quyết định ngang tàng rồi bước khỏi cửa hàng thú cưng mà không ngoái đầu lại.

Bình thường khí thế của gã bừng bừng, không thể nghi ngờ rằng trời sinh đã rất bình tĩnh, nhưng hôm nay bước chân gã lại vội vàng, chệnh choạng.

Gã nhấn mạnh chỉ mua con Chiwawa, tại sao mang về một con ‘báo’? Vừa tan tầm về nhà thì sắc mặt Hình Tuế Kiến xanh mét.

“Chuyện này là sao?” Gã chất vấn Duy Đóa.

Duy Đóa phản ứng thật bình thản, “Anh mua con chó nhỏ cho Tiểu Lộng, tôi mua con mèo lớn nó. Việc này chẳng có gì đáng phải giận chứ?”

Gã bị cô hỏi chặn họng một câu thì á khẩu, còn Tiểu Lộng một tay ôm con Chiwawa, một tay ôm con mèo lớn, nhìn gã bất an.

“Đem trả nó lại đi!” Hình Tuế Kiến đanh giọng.

“Ba…” Tiểu Lộng thì thầm than thở.

Con mèo này thật đáng yêu, mới nửa ngày mà bé đã có tình cảm với nó, nếu giờ đem trả thì thật tàn nhẫn.

Cảm xúc của Hình Tuế Kiến đã sớm chìm tận đáy cốc.

“Tiền đã tính, giờ kêu chủ tiệm trả lại thì hơi khó đấy.” Cô cất giọng đều đều.

Vậy cứ quăng ra cửa, để cho nó tự sinh tự diệt! Nhìn ánh mắt tha thiết cầu xin của Tiểu Lộng, gã không nỡ buột miệng nói những lời tuyệt tình như thế.

“Meo.” Con mèo làm như hiểu được quyền sát sinh đang nằm trong tay ai, nó nhảy xuống chạy nhanh tới chân gã, muốn leo lên đùi gã để khoe thân hình cường tráng của mình mong chiếm được cảm tình.

Phản ứng của Hình Tuế Kiến là… trong một giây đã nhảy xa ba bước.

“Thì ra anh sợ mèo.” Duy Đóa giả vờ tỉnh ngộ.

“Tôi ghét mèo chứ không phải sợ.” Gã thận trọng tuyên bố.

Tiểu Lộng khẽ nhếch môi, vì hình như câu nói này hơi khác với những gì bé từng nghe. Không ngờ ba lại nói dối với mẹ.

“Được rồi, nếu anh chán ghét thì hãy học cách yêu thích nó đi.” Duy Đóa mỉm cười.

Cô… khinh người quá đáng!

“Sáng mai ngủ dậy tôi không muốn thấy nó.” Gã đi thẳng lên lầu mà chẳng hề ngoái lại.

Hình Tuế Kiến tắm rửa xong, đèn đóm tắt đã lâu nhưng gã vẫn trằn trọc mất ngủ. Hôm nay gã ra ngoài mười mấy tiếng không về, thế mà phòng ngủ đã thay hình đổi dạng.

Phong cách trắng đen mà gã yêu thích đã hoàn toàn bị màu hồng xâm chiếm. Cái ga giường màu trắng bị đổi thành màu hồng thô thiển, dưới giường lòi thêm một tấm thảm màu hồng. Càng đáng nói hơn là rèm cửa sổ phòng ngủ cũng bị thay đổi bằng rèm cửa họa tiết phim hoạt hình con mèo cô mua ban sáng.

Tất cả những thứ này thật làm người ta phát điên! Gã nghi ngờ mình đang bị Kiều Duy Đóa chơi khăm, mặc dù cô tỏ vẻ lãnh đạm vô tội khiến người ta cho rằng bản thân quá đa nghi. Xem ra, gã đối xử với cô quá mức tử tế nên cô bắt đầu coi trời bằng vung.

Hình Tuế Kiến quyết định chờ cô về phòng, nhất định sẽ làm phải cô phục tùng yêu cầu của đàn ông!

Trong phòng khe khẽ vang lên tiếng bước chân, Hình Tuế Kiến nín thở, gã quyết định chắn chắn phải dạy dỗ ả đàn bà này thật mạnh tay!

Góc chăn bị xốc lên, chiếc giường mềm mại bị lún xuống một lỏm nhỏ. Hình Tuế Kiến nghiêng người nằm đè lên thân hình mềm mại đó.

“Kiều Duy Đóa, em đang cố tình làm tôi khỏi về nhà hả?” Gã lạnh giọng chất vấn.

Suy cho cùng, cô bày nhiều việc như vậy chẳng qua không muốn thực hiện nghĩa vụ giữa nam nữ, đúng không? Hình Tuế Kiến đưa tay cởi áo cô, gã quyết định không bao giờ nhân từ với ‘kẻ thù’, đêm nay gã sẽ làm cô đừng hòng xuống giường được!

Trong bóng tối, Kiều Duy Đóa vô cùng hiền thục, cô không phản kháng mà chỉ mỉm cười với gã. Đôi mắt luôn lãnh đạm của cô long lanh và một cặp mắt khác cũng sáng ngời.

Cặp mắt khác? Hình Tuế Kiến cứng đờ, lúc này gã mới thấy hôm nay cô mặc chiếc áo ngủ lông xù, nhưng giờ là mùa hè, ai lại đi mặc áo lông xù?

Trong bóng đêm, chủ nhân bị ‘đùa giỡn’ dùng một đôi mắt xanh rờn nhìn gã chòng chọc.

“…”

“Hình Tuế Kiến, nửa đêm nửa hôm mà anh đứng trên bàn đọc sách làm gì?”

“…”

“Anh giơ mông trần đứng đó nửa tiếng rồi, đã thế còn đứng ngay luồng gió của máy điều hòa, anh không lạnh hả?”

“…”

Hôm nay cô thật sự đặc biệt quan tâm tới gã!

“Ha ha ha.” Cô vẫn muốn giả vờ ra vẻ, nhưng bộ dạng tức giận mà câm nín của Hình Tuế Kiến trong đêm tối càng khiến cô không nhịn được cười.

Từ ngày dọn vào ở tới nay, đây là lần đầu tiên cô cất tiếng cười chân chính. Trong một ‘biển trời hồng rực’, lần đầu tiên hoa lửa tỏa ra sắc màu ấm áp.

[1]Chó chiwawa (Chó Chihuahua), Chó quý phi (Chó Poodle), Chó sư tử (Chó Chow Chow).

Chó quý phi (Chó Poodle)

MiniaturePoodleSnowbell7YearsOld

Chó sư tử (Chó Chow Chow)

Chow-Chow-3

Mèo Bengal

The_Bengal

Categories: Trái măng cụt | 4 Comments

Post navigation

4 thoughts on “Tình Ngang Trái – Chương 28 (P2)

  1. kat

    Toi nghiep a Kien chua kia! Thanks em nhieu!

  2. Pea

    Sáng sớm nhào vô thấy dòng chữ đỏ chét haha, lát nữa em quay lại nha chị ^^

  3. Meimei

    E thích chó nhất trên cuộc đời nhưng em ko thích mèo ,mẹ em mới thích mèo .Em giống anh Kiến rồi ,keke .Nhà em cũng đang nuôi 1 bé chihuahua ,mèo Belgal là mèo gì nhỉ ,để e check google xem hình bé ây như thế nào .
    Anh Kiến thế mà lại sợ mèo đến vậy ,khó tin thật ha chị

    • haynhulatinhnhan

      chị đã co ‘chiên gia’ giúp đỡ khoản up hình rồi ekeke mèo này xuât xứ từ bang la đét thì fai

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s

Create a free website or blog at WordPress.com.

%d bloggers like this: