Tình Ngang Trái – Chương 25 (P2)


Impossible Love – Đản Đản 1113

Phần II – Chương 25

Ngoài Tư Nguyên thì Duy Đóa cũng tận lực né tránh Hình Tuế Kiến, nhưng dường như cô không đạt hiệu quả cao cho lắm.

Tám giờ tối nay cũng như mọi tối khác, sau khi Hình Tuế Kiến tan tầm thì lại vào bệnh viện.

“Ba.” Tiểu Lộng vừa thấy gã đã mỉm cười sung sướng, ngóc đầu dậy quấn lấy thắt lưng gã.

Gã khẽ vuốt tóc Tiểu Lộng, hỏi: “Hôm nay con có bớt nhức đầu không?”

Đôi mắt long lanh của Tiểu Lộng ẩn hiện vẻ lẩn tránh, “Con còn đau lắm ạ…”

Gã nhíu mày, đứa bé này vẫn luôn đau đầu khiến người ta thật lo lắng. Gã ngồi đối diện với con gái, lấy một cuốn sách giáo khoa đã chuẩn bị sẵn.

“Ba hỏi con, 12+12 bằng bao nhiêu?” Gã kiểm tra môn toán.

“24 ạ!” Tiểu Lộng suy nghĩ rồi đáp.

Gã đọc thêm một đề toán trong sách giáo khoa.

“12 cây liễu trồng thành một hàng, ở giữa mỗi 2 cây liễu có 3 cây đào, tổng cộng có mấy cây đào?” Gã lại hỏi.

Quả nhiên trên mặt Tiểu Lộng xuất hiện vẻ trống rỗng.

“Sâu róm là do ấu trùng nở thành, mỗi ngày nó lớn gấp đôi, 16 ngày có thể dài tới 16cm, vậy mất bao nhiêu ngày nó được 4cm?” Gã lại hỏi.

Tiểu Lộng do dự rồi lắc đầu, còn trái tim gã chìm xuống nặng trĩu. Đây là đề toán của học sinh lớp ba, mà qua hè này Tiểu Lộng đã lên lớp bảy.

Bác sĩ từng nói nếu bệnh đau đầu của Tiểu Lộng là do tổn thương não, thì nó có thể kèm theo di chứng giảm trí nhớ.

Duy Đóa đi từ văn phòng bác sĩ trở về, vừa đúng bắt gặp cảnh tượng này.

“Con yên tâm, đừng sợ gì cả, ba nhất định sẽ tìm bác sĩ giỏi nhất để nghĩ cách chữa khỏi cho con.” Gã hứa hẹn.

Lời hứa này gã cam đoan với Tiểu Lộng, mà cũng là tuyên bố với cô gái đang đứng ngoài cửa.

Khi bóng cô vừa thấp thoáng trước cửa phòng bệnh, thì gã đã chú ý tới sự hiện diện của cô. Điều này giống hệt như thời còn đi học, dù gã không cố tình mà vẫn có thể phát hiện sự tồn tại của cô.

Tiểu Lộng mỉm cười để lộ hai hàm răng trắng, bé gật đầu thật mạnh nói to: “Dĩ nhiên rồi, có ba ở đây thì con chẳng sợ gì!”

Tiểu Lộng lớn giọng làm gã và cô đều kinh ngạc.

Mặc dù từ nhỏ tới lớn gã đã quen với cảnh bị mọi người xung quanh dựa dẫm và tin cậy, nhưng giọng nói dứt khoát đầy sùng bái và tin tưởng của Tiểu Lộng lúc này làm gã thấy nao nao trong dạ.

Gã cười nhẹ, vuốt ve mái tóc cô bé. Tiểu Lộng thuận thế bám lấy cánh tay gã gọi một tiếng ‘ba ơi’, rồi vô cùng thân thiết rúc vào lòng gã. Gã cứng người như thể quá bất ngờ trước sự nũng nịu của con trẻ, nhưng gã không đẩy Tiểu Lộng ra.

Cảnh tượng này khiến Duy Đóa cảm giác bất an sâu sắc. Từ lúc Tiểu Lộng tỉnh dậy tới giờ, bé đem mọi tưởng tượng về ‘cha’ đặt lên người Hình Tuế Kiến, làm lời nói dối như quả cầu tuyết càng lăn càng lớn. Cô vốn cho rằng chỉ cần Tiểu Lộng tỉnh dậy thì cô sẽ không sợ gì nữa, nhưng ngờ đâu vẫn còn một cái di chứng chết tiệt.

“Bác sĩ nói sao?”

“Vẫn như cũ, chưa tìm ra manh mối.” Cô chôn chặt nỗi thất vọng trong tim, trả lời gã bằng giọng điệu lãnh đạm.

“Còn em, buổi tối vẫn muốn ngủ ở đây?” Gã bình thản hỏi.

“Ừ, tôi muốn chăm sóc Tiểu Lộng.” Cô đáp không cần do dự.

Tiểu Lộng vẫn còn trong tình trạng này khiến cô rất lo lắng, cô muốn chăm sóc Tiểu Lộng và lý do ấy là lá chắn tốt nhất của cô.

“Mẹ, thật ra có dì Ngô săn sóc con được rồi. Mẹ cũng đã mệt mỏi, nên về nhà với ba đi!” Tiểu Lộng nói thật thân thiết.

Vẻ thân thiết ấy giống như đang nói, ‘mẹ chỉ cần yêu thương đằm thắm với ba là được, khỏi cần quan tâm con’.

Duy Đóa cứng đờ, nhiều ngày nay Tiểu Lộng thực sự đã vượt qua giới hạn của người chèo chống sau lưng cô.

“Không được, mẹ sợ con có chuyện, mẹ lo lắm.” Cô nghiêm mặt nói.

Ngoại trừ điểm này, thật ra còn một lý do lớn hơn là cô không muốn ngủ chung giường với Hình Tuế Kiến, không muốn bị gã chạm vào…

Mắt Hình Tuế Kiến càng lúc càng tối sầm.

Khi Duy Đóa ngỡ rằng mình đã thắng lợi thì…

“Không phải hôm nay lúc bác sĩ tới kiểm tra có nói, nếu con muốn thì có thể xuất viện à?” Gã quay sang hỏi Tiểu Lộng.

Gã có đường dây, mọi hành động của hai mẹ con cô gã đều nắm rõ trong tay.

Nghe vậy, vẻ mặt Tiểu Lộng hơi chút căng thẳng, dù không tình nguyện nhưng bé vẫn trả lời: “Vâng ạ…”

“Vậy thì xuất viện đi!” Gã bình thản kết luận.

Bệnh của Tiểu Lộng sẽ không khỏi ngay lập tức, ở lại bệnh viện cũng vô ích.

“Tôi phản đối, xuất viện sẽ rất nguy hiểm!”

“Tôi sẽ liên hệ với bác sĩ giỏi, mỗi ngày họ sẽ tới nhà thăm khám cho Tiểu Lộng.” Cái này không khác gì so với nằm viện.

“Bệnh của Tiểu Lộng thật sự không thích hợp ở lại nhà cô giáo Lý!” Cô gắt giọng, “Tôi là người giám hộ của con bé, anh không có quyền được đuổi nó…”

“Ai nói con bé sẽ ở nhà cô giáo Lý?” Gã dùng ánh mắt kì lạ nhìn cô.

Đang định hùng hồn bảo về chủ quyền, thì Duy Đóa bỗng ngớ người, “Tiểu Lộng không ở nhà cô giáo Lý, vậy anh nói nó ở đâu?” Lẽ nào vứt Tiểu Lộng ra đầu đường?

“Nhà của chúng ta.” Gã ra vẻ như cô đang hỏi thừa.

Duy Đóa hít một hơi lạnh toát, cả người đông cứng với cảm giác bất ổn âm thầm, “Nhà anh làm sao có phòng cho Tiểu Lộng ở?”

“Tôi dọn phòng sách bỏ trống dưới lầu làm phòng cho điều dưỡng Ngô và Tiểu Lộng.” Gã thản nhiên đáp.

Cô chưa kịp nghĩ ra lý do để phản đối thì đằng sau đã vang lên tiếng hoan hô, “Hay quá, con muốn xuất viện, con muốn xuất viện!”

“Không được!” Duy Đóa phản đối.

“Mẹ, con muốn xuất viện, con muốn được ở chung với ba mẹ!” Tiểu Lộng kéo tay áo cô ra vẻ đáng thương.

Từ nhỏ Tiểu Lộng rất ít quấn lấy cô làm nũng, nhưng bây giờ bé lại ‘trở về nguyên trạng’ giống như một đứa trẻ thiếu cảm giác an toàn.

“Không được!” Duy Đóa cứng lòng, nhưng Tiểu Lộng bỗng ‘òa’ lên một tiếng khóc nức nở.

Duy Đóa nheo mắt, Hình Tuế Kiến chỉ lên tiếng đề nghị mà chẳng cần xuất một quân binh động một quân tướng nào, bởi Tiểu Lồng chính là tử huyệt của cô.

“Anh thật nham hiểm!” Cô lạnh lùng lên án.

“Chẳng có gì nham hiểm với không nham hiểm, chỉ là buổi tối cảm thấy ngủ một mình cô đơn quá nên tôi nghĩ cách cho em mau trở về.” Gã thản nhiên trả lời.

Đối với sự ‘thổ lộ’ của gã, phản ứng của Duy Đóa hệt như nuốt phải một quả trứng khủng long.

Ngay cả điều dưỡng Ngô cũng cười, “Thực ra Tiểu Lộng xuất viện cũng tốt, hoàn cảnh gia đình rất có lợi cho sức khỏe của bé. Mai mốt về nhà, cô Kiều không cần ngủ với Tiểu Lộng nữa và anh Hình sẽ bớt cô đơn.”

Cô chẳng hơi nào mà lo gã có cô đơn hay không cô đơn! Duy Đóa cảm thấy mình bị ép bức sắp phát điên rồi!

Tiểu Lộng ngừng khóc, dùng đôi mắt sáng ngời níu lấy cô như thể đối với cuộc sống này tràn ngập hy vọng.

“Hình Tuế Kiến, anh cố ý!” Cô tức đến nghiến răng.

Gã đang trả thù, trả thù cô nhiều ngày nay hờ hững và xa cách gã.

“Là tôi cố ý đấy! Vì tôi muốn đền bù cho em một cuộc đời, dĩ nhiên tôi sẽ chịu trách nhiệm tới cùng.” Gã nói theo lẽ thường.

Duy Đóa nhất thời muốn nổi cáu. Da mặt gã thật dày, tâm tư thật thâm sâu. Gã và Trần Ôn Ngọc ‘tình sâu nghĩa nặng’ cỡ đấy mà nói chuyện chịu trách nhiệm với cô? Thật quá buồn cười!

Duy Đóa lạnh lùng nhìn gã, vì cô không có sự lựa chọn khác.

Một lớn một nhỏ nói xuất viện liền xuất hiện, hoàn toàn như một hành động.

Từ phút bắt đầu mở cánh cửa nhà, Tiểu Lộng đã vui sướng vỡ òa.

“Nhà này thật lớn, thật lớn, thật lớn quá đi!” Cô bé cường điệu nói liên tục mấy chữ ‘thật lớn’.

Từ nhỏ tới giờ ngôi nhà trong ký ức của bé là một không gian nhỏ hẹp, nhà mẹ thuê, nhà cô giáo Lý cũng không to bằng nhà của ba! Tình cảm sùng bái ba mình của Tiểu Lộng ngày càng tăng cao.

“Sau này tầng trệt đều là của con.” Gã không có phản ứng gì to tát, bởi gã thấy những thứ này chẳng đáng để tự hào. Thành tựu của gã không phải là thành tích của một người, mà đằng sau có cả mồ hôi và xương máu của đám anh em.

“Nhưng con lên lầu hai thì phải nhớ gõ cửa đấy.” Gã ngồi xổm đối diện với cô bé, nghiêm túc dặn dò.

Gã chẳng sao, nhưng e rằng có người ‘ngôn truyền không bằng thân giáo’. Nếu để Tiểu Lộng trông thấy những điều không nên thấy, làm cô nổi đóa thì mất thú vị.

“Vâng, vậng ạ!” Tiểu Lộng gật mạnh đầu và cười thật sảng khoái, vì tất cả mọi hạnh phúc này dường như là hư ảo.

Dặn dò xong, gã đứng dậy ra lệnh cho pho tượng ‘Phật’ lạnh lùng đang đứng sau lưng, “Em thất thần cái gì, còn không mau đi nấu cơm!”

Lúc này đã hơn chín giờ tối, còn nấu cơm gì nữa? Cô định phản bác thì nào ngờ gã giành nói trước: “Tiểu Lộng đói bụng rồi.”

Làm sao Tiểu Lộng đói bụng được? Rõ ràng trong bệnh viện cô và Tiểu Lộng đã ăn cơm chiều rồi.

“Anh đói bụng thì có!” Duy Đóa lạnh lùng bóc trần gã.

Càng sống lâu với Hình Tuế Kiến, cô càng nhận ra bộ mặt nham nhiểm của gã.

Gã không đáp thẳng mà chuyển ánh mắt sang Tiểu Lộng, “Con đói bụng không?” Gã có hỏi gì sai đâu?

Que Củi và Ôn Ngọc gây cho gã một rắc rối lớn, nhưng để có cách kéo anh em thoát khỏi mớ lộn xộn này thì người làm anh như gã phải tiếp tục kiên trì và gánh chịu. Nhiều ngày nay gã bận ra ngoài huy động tài chính đến mức choáng váng đầu óc, bận tới độ một ngày chỉ ăn một bữa cơm là khá lắm rồi.

Tiểu Lộng nhận được tín hiệu, lập tức gật mạnh đầu: “Con đói! Con rất đói!”

Duy Đóa hoàn toàn nghẹn họng.

Nửa tiếng sau, cô tức giận bừng bừng bê món ăn cuối đặt mạnh trước mặt hai cha con bọn họ.

“Tôi thật sự không phải là người sống trong bếp!” Cô khẳng định lần nữa.

“Thì em cứ vất rau cải vô nồi, vớt tôm trút vào nước. Có người phụ nữ nào mà không biết công việc đơn giản đó?” Gã thản nhiên nói.

Đúng kiểu phụ nữ lo việc nhà, đàn ông lo việc nước. Đây là đạo lý hiển nhiên.[1]

“Vậy anh có đi làm công việc đơn giản này không?” Cô cười gằn phản bác.

“Chờ một ngày nào đó em không xuống giường được, tôi sẽ nghĩ về điều ấy.” Gã ám chỉ.

Gã rủa cô thành người tàn phế? Duy Đóa không hiểu thâm ý, nên căm hận tới mức thầm muốn cầm cái chảo nện vào đầu gã.

“Mẹ nấu mấy món này ngon quá!” Tiểu Lộng nói chen vào, rồi cầm một con tôm ăn ngấu nghiến như vẻ rất ngon.

Cơn tức giận của Duy Đóa tức thời bỏ dở.

Hai cha con chả thèm ngó ngàng gì đến cô. Lúc ăn tôm luộc, gã bóp chặt đầu con tôm vặn ngang, gọn gẽ tách vỏ tôm ra sạch bóng.

Tiểu Lộng cực kỳ hâm mộ: “Ba, ba dạy con nhé!”

“Không dạy! Con tự mình vừa xem vừa học đi.” Gã bỏ con tôm đã lột sạch vỏ vào bát cô, tỉnh bơ nói với Tiểu Lộng.

Sự vô tình của gã chẳng những không làm Tiểu Lộng giận dỗi, mà ngược lại còn hưng phấn hơn, “Hứ, có gì đặc biệt đâu? Con cũng học lóm được thôi!”

Gã nhíu mày, Tiểu Lộng cũng nhíu mày.

“Ba à, trình độ lột vỏ tôm của ba cao siêu thật đấy, chắc công lực cởi quần áo của mẹ cũng thâm hậu lắm nhỉ?” Tiểu Lộng lại quay về chỉ số thông minh của lứa tuổi mười hai, đối đáp một câu không hề kém cạnh.

Gã suýt chút chết sặc miếng cơm trong họng, còn nữ nhân vật chính bị trêu thì sắc mặt rất khó coi.

 [1]Nguyên tác: thiên kinh địa nghĩa.(ý nói đạo thường như trời đất không thể di dịch được)

Categories: Trái măng cụt | 38 Comments

Post navigation

38 thoughts on “Tình Ngang Trái – Chương 25 (P2)

  1. haynhulatinhnhan

    kakakak nói chung chị đi mua truyện đến mức mà cái thằng bán truyện nó còn còn sợ! (*_*) vậy thì để chị chú thích vô ekeek Chị kĩ đến mức mà có sẵn cái list, chỗ nào chưa hiểu chị múa đại đó, rồi chờ kiếm được chú thích xong thì bỏ vào ekekeek….

  2. haynhulatinhnhan

    hahah trời thách đố chị gớm…mấy đứa giỏi thiệt à, cái gì mò cũng ra!!!!!!!!! bữa nay ko biết ăn giống chị mà chị ko có tập trung làm truyện hoài ko được!!!!!

  3. Pea

    thiên kinh địa nghĩa 天經地義 nói cái đạo thường như trời đất không thể di dịch được.
    http://3.vndic.net/%E7%B6%93-hans_viet.html: Web này coi bộ đầy đủ, có thành ngữ tục ngữ gì chị cứ bỏ vô đây.

    • haynhulatinhnhan

      bỏ sao vậy em? chị bỏ mà nó ko vô á… mình đánh chữ trung hay chữ việt vô cái khung??

      • Pea

        Ủa, em thấy là copy liền qua đây, hihi ko được rồi.

    • haynhulatinhnhan

      Kể em nghe, em biết cái quyển Trao Lầm Tình yêu cho anh ko? hồi xưa nó chưa mua bản quyền, ko ai dịch va edit mà chị thì quá thích tình yêu thầy trò…. chị nhờ bên Phu Dung gia giới thiệu 1 dịch giả để chị dich, chị có mail cho she, and nói là chị dich va in 1 quyển để cất chứ ko kinh doanh buốn bán.. ko biết giá dich bao nhiêu?? em biết bao nhiêu ko? cho em đoán eeekkek Nhưng rất may sau đó thì phong trào mua truyện TQ xuất bản ồ ạt nên chị đỡ phí!!

      • Pea

        Bao nhiêu hả chị? Chắc lên đến vài chục triệu hay vài trăm hả chị? Tức là chị nhờ 1 dịch giả ở VN dịch để chị xem hay là chị mail cho tác giả truyện? Truyện đó em mê lắm a, mê tít :D.
        À chị, bánh canh sườn heo ngon ko?

      • haynhulatinhnhan

        4000 ngàn! mà chưa tính phiên ngoại đó, chị mê truyện nhưng chị đâu co cuồng đến mức hi 4000 mua 1 quyển truyện? ekekek có nghĩa là chị nhờ dịch giả dịch cho chị kekeke. ối chị thích quyển đó lắm!!!! ké ké Em có sách giấy chưa? ko có bữa nào sis đi vn sis mua cho Bánh canh ngon ekek chồng khen rồi ekeke

      • Pea

        Ôi, em cám ơn chị nhiều nha :x, nhưng mà em thích bản edit trên mạng hơn. Trời ơi, 4000, ngta có ăn hiếp chị hông, em nghe đồn lương dịch giả không cao như vậy a, trời, sợ thật.

      • haynhulatinhnhan

        chị còn email kìa lol chị có nói xạo đâu akakak nghe đâu she là dich giả trong NXB lao động, thật sự nếu she đòi 1000 là chị dịch rồi! nhưng giờ thì đừng mơ ekekek quyển nào hay hay cứ chờ đó NXB mua hết, hơi nào bỏ tiền đi dịch! Chị co deal với she, nhưng she vẫn cho giá quá cao, nên chị rút!

      • Pea

        Chị đúng là ăn chơi hông sợ mưa rơi =))

    • haynhulatinhnhan

      à, sẵn tiện hỏi em 1 câu nữa, hư tình giả ý có đồng nghĩa với khẩu phật tâm xà ko?
      @@@ em mà thích đọc truyện, dzòm cái tủ sách nhà chi là mê liền kaka chị mua hằng THùng chứ đâu fai 1 hai cuốn akak

      • Pea

        Hihi, vậy nhà chị có một phòng có mấy cái kệ cao vút tới trần nhà chất đầy truyện giống trong phim không chị?

        Đúng rồi đó chị, chuẩn chuẩn :D

      • haynhulatinhnhan

        Còn nữa! em thấy dân edit bảo Tàu ko có họ Trầm, chỉ có họ Thẩm :( chị họ Trầm người gốc Hoa, còn cả gia phả dài sọc ngoài Nha trang!!! vậy hổng lẽ chị người dân tộc?

      • Pea

        =)) =)) Haha. Chị ơi, cóp cho em cái từ Ôn Thành đi, em đi hỏi.

      • haynhulatinhnhan

        được được hỏi giúp ch5i với.. chờ chị xíu.

      • haynhulatinhnhan

        宋斐然, 标准的白马王子了, 英俊多金, 风采迷人, 笑容温柔, 温城原野房开公司老总的独生子, 见到所有同学, 永远礼貌微笑招呼, 令人如沐春风. >>>> đó, cho 1 câu luôn để người ta dễ dịch.

      • Pea

        Em lấy hai từ thôi chị ơi, em đi hỏi chị GR a, chỉ bận bịu mà để nguyên câu vậy mắc công em bị la :DDD

      • haynhulatinhnhan

        温城原野房开公司老总的独生子>>> hai từ dich duoc ko? vậy đây, bấy nhiêu này chắc she hiểu ákakaka

      • Pea

        Rồi chị a, em cóp rồi, chắc mai mốt có reply :D

      • haynhulatinhnhan

        cảm ơn em ckekekeke… ko có pea chắc chị xĩu quá ekekek

      • haynhulatinhnhan

        chị nghi Ôn Thánh quá… chứ gì muh thành phố ÔN?? WTF..

      • Pea

        =)) chị bình tĩnh, đúng là …ôn dịch ha chị =)))

      • haynhulatinhnhan

        À gREEN này nhiêu tuổi rồi em? she dịch cũng khá hay… cơ mà truyện Đinh Mặc chị chỉ thích có mỗi Từ Bi Thanh là nhiều hihih… Độc quyền ok :) ekeke Nếu ốc sến chị chưa đọc lol

      • Pea

        Em cũng ko biết nữa chị ơi, hình như chị ấy 7x.

      • haynhulatinhnhan

        oh akakak cái quyển she dich đầu tiên là QUan Hệ… mèn quyển đó chị cũng năn nỉ Phù Dung Gia edit mà tụi nó chê!!!!!!! hồi bé Not mới post 1 ngày chị đọc thích liền ekeke nhưng quánh đấm quá với ko có đẻ con nên chị hơi… tiếc hé hé

      • Pea

        Tiếc là khúc cuối hơi nhanh ha chị, hồi em mới chân ướt chân ráo vô NT, em đọc thấy cái gì mà hở chút là xxoo nên ko thích lắm, sau này đọc loạn xạ rồi quay lại đọc lại mới thấy là quyển đó hay :D. Tg này còn cuốn Sống chung sau ly hôn a, dở dở.

      • haynhulatinhnhan

        ohh vậy hả? chưa đọc.. nhưng tác giả này có quyển incest… khá đau thương, đọc buồn, 3 anh chị em sinh đôi vì thất lạc mà yêu nhầm nhau. xxoo chí chóe. chị rat ghet NP nhưng quyển này hy vọng HE cho ca 3 vì tội :( nhưng chị ko thích Incest nên da first cũng như da last luôn ekek

      • Pea

        Ủa, truyện tên gì vậy chị, convert hả chị?

      • haynhulatinhnhan

        ùm… quên mất cái tên, nhưng đọc buồn, kết thúc HE nha lol. nhưng 1 đứa vô tù vì xém giết em trai mình để giành con em :( hai đứa kia lấy nhau và ko sinh con..

      • Pea

        Bữa giờ em thấy chị hay duyệt truyện theo kiểu sinh, ko sinh, đẻ nhiều =))

      • haynhulatinhnhan

        thông cảm cho người có đầu óc tham đẻ keekek… sau này em có chồng có con em sẽ hiểu.. ĐẺ nhiều vui lắm ihihi yêu chồng là thích đẻ hoài :) ihihihihi

      • Pea

        Em mới post bài hát tặng chị a :D. Dạ chứ giờ em nghe tới đẻ đẻ em sợ quá :D

      • haynhulatinhnhan

        Chiên gia, bữa nay em nhất định fai giúp chị! :( em coi cái biệt danh Khúc Củi có vấn đề ko… gọi khúc củi có vẻ Lùn fai ko em? Nhưng thật ra KC cao lêu nghêu và gày rong à… nếu vậy cái tên Khúc Củi nó ko xứng nhỉ? eeheh…
        Khúc Củi = Que Củi.. dc ko? em còn tên nào khác ko? HÍP CHỊ HÍP CHỊ với hihih..

        Với lại em ráng giúp chị đọc chương 27 với… em coi cách xưng hô của TL á… đối thoại thì BA….. tự thuật thì CHA.. nó có chối tai ko?

        Mới sáng sớm đã làm phiền chiên gia rồi :(

      • Pea

        Từ từ từ từ, để em đọc nha. Ối, em ko dám HÍP chị đâu =)))))). Hahaha.

      • haynhulatinhnhan

        chị đọc nhiều chứ truyện chị nhớ câu chữ thì rất ít, quyển TK nhà em là 1 trong số ít đó eheheeh!

      • Pea

        Hí hí, vinh hạnh quá :D. Em cám ơn chị.

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s

Blog at WordPress.com.

%d bloggers like this: