Tình Ngang Trái – Chương 20 (P2)


Impossible Love – Đản Đản 1113

Phần II – Chương 20

Sau khi về công ty, sắc mặt Hình Tuế Kiến vẫn rất khó coi. Kiều Duy Đóa thực sự không thể sinh đẻ được nữa? Rốt cuộc cô đã từng gặp phải chuyện gì? Nỗi ngờ vực này đè ép trái tim gã đến tắt nghẽn.

Gã nhấc điện thoại muốn gọi cho một người quen. Người bạn này rất cừ, anh ta mở một công ty thám tử chuyên điều tra chuyện riêng tư cá nhân, chỉ cần những việc đã từng xảy ra, cho dù xưa lắc thì anh ta vẫn moi ra được. Tuy nhiên vừa bấm số tới một nửa, gã bỗng khựng lại. Gã đột nhiên phân vân, mình có phải thực sự muốn điều tra hay không.

Gã cúp điện thoại, sắc mặt trở nên nghiêm túc.

Đúng lúc này, tiếng chuông lại vang lên.

“Xin chào, tôi là Hình Tuế Kiến.” Gã tiếp điện thoại.

Kỳ lạ thay, bên kia đầu dây lại im lìm. Gã định chuẩn bị cúp máy, thì…

“Ba… là ba đây…” Tống Khải Nguyên lúng túng nói.

Giọng nói này từ rất lâu gã không nghe nên nó đã trở nên xa lạ, khóe môi Hình Tuế Kiến mím chặt thành một đường.

“Tôi là đứa con hoang chui ra từ khe đá, không có cha.” Mười ba năm trước gã trả lời như vậy, mười ba năm sau câu trả lời của gã vẫn chưa hề thay đổi.

“Chúng ta đã xét nghiệm DNA rồi…” Sao có thể không phải là cha con? Đối với sự lạnh lùng của gã, Tống Khải Nguyên rất khốn đốn.

Mười ba năm trước, ông ta cho rằng gã giả vờ, vì có ai mà không ham tiền? Nhớ năm đó ông ta đuổi cổ Tống Phỉ Nhiên ra đường, nhưng Tống Phỉ Nhiên rất sợ hãi vừa đau buồn vừa van xin, mấy năm nay ngoan ngoãn như một con cún. Huống chi, mẹ của Hình Tuế Kiến là kiểu người nào? Thực sự rất khó trách ông ta cũng xem nhẹ Hình Tuế Kiến.

Ba năm trước ông ta nghe tin Hình Tuế Kiến ra tù, ông ta luôn chờ đợi, chờ đợi đứa con trai nghèo túng tới cầu xin ông ta. Dẫu sao đấy cũng là máu mủ ruột rà của ông ta, chỉ cần gã ngoan ngoãn nghe lời thì ông ta vẫn sẵn lòng cho gã chén cơm manh áo. Nào ngờ, kết quả lại làm ông ta thực thất vọng. Hình Tuế Kiến còn cứng rắn hơn tưởng tượng của ông ta nhiều.

“Chúng ta á?” Hình Tuế Kiến cười lạnh lùng, “Là ông, chứ không phải chúng ta.” Gã căn bản cũng chẳng biết việc xét nghiệm DNA. Trước năm mười bảy tuổi, trong từ điển của gã chưa từng có thân phận người cha này. Ai ngờ bỗng dưng vào một ngày đẹp trời, gã lại được thông báo có một ông bố giàu sụ.

“Ối, hồi xưa mẹ con hơi… lăng nhăng, nên khi bà ấy nói mang thai con…” Tống Khải Nguyên ấp úng giải thích.

Năm đó ở nhà ông ta đã có vợ đẹp, chỉ coi mẹ gã như ‘gà’[1] chơi bời qua đường. Nào ngờ mới mấy tháng, đối phương lại vác bụng mò tới cửa. Ông ta là người khôn ngoan, nói rằng mình đâu thể để hạng đàn bà này bò lên người, dĩ nhiên ông ta dùng thủ đoạn tàn khốc đến vô tình.

“Mẹ tôi có rất nhiều bồ bịch, tác phong của bà ấy thiếu đứng đắn, tầm mắt lại thiển cận. Chỉ cần có ai cho bà ấy nhiều quyền lợi, thì bà ấy sẵn sàng trèo lên giường.” Gã nói huỵch toẹt, “Tôi là đàn ông, tôi cũng sẽ nghi ngờ mình bị vu oan.”

Gã chẳng cần kiêng dè, trong lòng gã biết rõ mẹ mình là dạng người nào. Nhưng ít ra mẹ gã vẫn còn khí phách, chưa đến nổi sống chết nhờ cậy vào ông triệu phú này.

Thái độ không chút khách khí và lạnh lùng của Hình Tuế Kiến làm Tống Khải Nguyên xấu hổ.

“Nếu mai mốt con và mẹ mình có thể phân rõ giới hạn…” Tống Khải Nguyên rất coi trọng địa vị xã hội.

Mười ba năm trước, ông ta vốn định dứt khoát công nhận đứa con trai này, nhưng Hình Tuế Kiến lại gây tai vạ, khiến ông ta phải thụt lùi.

Hình Tuế Kiến cắt lời ông ta, “Tôi không biết cái gì gọi là nhục nhã, ít nhất trước năm tôi mười tuổi, nếu bà ấy không ngủ với người khác thì chẳng thể nuôi tôi khôn lớn.” Muốn hai mẹ con gã vạch rõ giới hạn? So với người cha ruột thịt này thì mẹ gã ‘vĩ đại’ hơn nhiều!

Tống Khải Nguyên than thở, “Hôm nay có mấy người hùn vốn trong công ty con tới văn phòng để ký giao kèo, mua hết toàn bộ căn hộ còn thừa của chung cư Bích Quế Viên.” Trong số người hùn vốn đó, có một người là quản lý át chủ bài của công ty ông ta. Hôm nay ông ta mới biết, hóa ra đứa con trai từng ngồi tù của ông ta lại có tiền đồ như vậy.

Hình Tuế Kiến nhíu mày, trong cuộc họp hôm qua gã có gật đầu đồng ý sao? Giành lấy cho gã một chút mặt mũi lại quan trọng đến vậy? Mấy người kia nói thế nào cũng không nghe, ngay cả Ôn Ngọc cũng điên theo!

“Chung cư Bích Quế Viên còn thừa gần sáu trăm căn hộ, coi như ba tính giá sỉ cho con thì trong vòng một tháng phải chi khoảng hai – ba chục triệu, con có cách để điều động tái chính không?”

Con dấu công ty, con dấu cá nhân của gã đều đưa cho Ôn Ngọc giữ. Hình Tuế Kiến không ngờ Que Củi và Ôn Ngọc lại nóng nảy đến mê muội như vậy.

“Chuyện này không phải là vấn đề ông nên quan tâm.” Trước mặt người ngoài, gã luôn bao che khuyết điểm.

Que Củi và Ôn Ngọc đều như anh chị em ruột thịt của gã, nếu mọi người bất đồng ý kiến thì có thể đóng cửa cãi vã vài câu, nhưng tuyệt đối không để cho người ngoài cười nhạo.

“Ha ha, ba là ba của con…”

Thái độ của gã lạnh lẽo đến nổi ngay cả không khí cũng đông cứng.

“Hay hai cha con chúng ta nói vào đề tài chính đi, có phải con rất thích Kiều Duy Đóa?” Tống Khải Nguyên tìm cách khơi chuyện.

“Dính dáng gì tới ông?” Hình Tuế Kiến lạnh giọng.

“Con thích thì cứ thích, nhưng con nhốt Phỉ Nhiên ở đâu?” Tống Khải Nguyên bắt buộc phải nói vấn đề này, “Ba luôn tuyên bố với các nhân viên là Phỉ Nhiên bị điều tới nơi khác để mở rộng kinh doanh, nhưng đấy cũng chẳng phải giải pháp lâu dài. Con dạy dỗ nó như vậy cũng đủ rồi, con hãy thả nó ra đi. Vì một ả đàn bà mà con phải hy sinh tiền đồ của mình sao?”

“Ông bớt giả vờ giả vịt trước mặt tôi đi, đừng nghĩ tôi không biết lý do tại sao bà vợ của ông lại bốc hơi biến mất khỏi thế gian này!” Hình Tuế Kiến mất kiên nhẫn cắt ngang lời ông ta.

Tống Khải Nguyên lập tức thay đổi sắc mặt. Bề ngoài vợ ông ta là một tiểu thư khuê các chuẩn mực, ai dè hành vi sau lưng lại chẳng khác gì bà Hình Nhân. Chẳng qua một kẻ vì tiền, một người vì kích thích. Năm đó khi biết được sự thật, ông tức đến tím mặt… Nhưng làm sao Hình Tuế Kiến lại biết?

“Ông thật sự khẳng định Tống Phỉ Nhiên là con trai của mình?” Hai cha con quả thực cùng một khuôn, bề ngoài trông nho nhã nhưng thực ra lòng dạ độc ác.

Tống Khải Nguyên bị mỉa mai tới mức mặt mày đỏ bừng.

Không cần phải tốn thêm lời nào, Hình Tuế Kiến dứt khoát cúp máy.

Gã gõ ngón tay từng nhịp từng nhịp xuống bàn làm việc, gã đang suy tư rằng có phải mình đã cho Ôn Ngọc quá nhiều quyền lực?

Sau khi lén lút đi ký thỏa thuận mua hết khu chung cư Bích Quế Viên, Ôn Ngọc tự nhủ, bất kể trong cuộc sống hay là trên công việc, cô nhất định phải biểu hiện bản thân thật tốt để A Kiến càng không thể xa mình được. Cô đã chờ đợi rất nhiều năm, cây hoa hồng chưa kịp trổ hoa mà còn bị người ta nhanh tay tới bứng gốc, loại tâm trạng này thật nghẹn ức không thể tả thành lời.

Bận rộn tối mặt tối mày, nhưng mới sáng sớm cô em họ đã đến nhờ cô giúp đỡ. Mẹ của Trần Ôn Ngọc họ Ôn, và Ôn Tâm là em họ của cô. Cô là vai chị mà thật đáng xấu hổ, ba mươi tuổi mà vẫn chưa lấy chồng, đã vậy còn để em họ đi trước một bước.

“Sao vậy, em tới tìm chị để đi thử váy cưới hả?” Ôn Ngọc cười hỏi.

Ôn Tâm lắc đầu, mày mặt ủ dột, “Chị ơi, em đang nghi ngờ bản thân mình có nên lấy chồng hay không?”

Ôn Ngọc lập tức phát hiện cô em họ có tâm sự.

Ôn Tâm trút cạn nỗi lòng với Ôn Ngọc. “Bạn trai em có một người bạn rất thân… thân đến mức mờ ám… Chỉ cần đối phương xảy ra chút việc, thì anh ấy sẽ lo lắng đến quên mất sự tồn tại của em.” Thậm chí cô thiếu nhạy cảm mà cũng từ từ thấy bất thường.

Ôn Ngọc nghe cô em họ rầu rĩ lại thấy đầy sự trùng hợp, khiến cô càng nghe càng hoảng sợ.

“Không phải người em đang nói tới chính là Kiều Duy Đóa chứ?”

“Chị, sao chị biết chị ta?” Ôn Tâm giật mình.

Thật sự là cô ta? Đúng là một cô ả đầy mưu mô và trơ trẽn.

“Chị với em đi tìm cô ta!” Ôn Ngọc dẹp hết công việc bận rộn.

Vừa khéo cô cũng muốn tìm Kiều Duy Đóa để ‘vui vẻ’ nói chuyện!

 [1]Nguyên tác: ‘Kê’, coi bộ bên TQ cũng dùng tiếng lóng chữ Gà để ám chỉ gái gú này nọ.

Categories: Trái măng cụt | 27 Comments

Post navigation

27 thoughts on “Tình Ngang Trái – Chương 20 (P2)

  1. Pea

    Chung cư ở trong khu dân cư :D

    • haynhulatinhnhan

      vậy khu dân cư cũng được?

      • Pea

        Chung cư là tòa nhà, còn khu DC là khu đất nhiều nhà chị ơi.

      • haynhulatinhnhan

        chà, vậy để chị tra cứu lại, lâu bàn Bích Quế Viên là khu dân cư hay là chung cư mới được!

      • haynhulatinhnhan

        Em có làm nails ko PEA? chị đang tính đi học nails cho rồi lol, xưa giờ ko chưa biết làm nails, ở nhà đi rong hoài cũng chán …

      • Pea

        Dạ ko chị ơi, chị có định sinh em bé hông, làm nail hít nhiều hóa chất lắm á chị.

      • haynhulatinhnhan

        cũng ko biết sanh hay ko, chị cũng có tuổi rồi á. muốn đẻ cũng ko dễ…. xưa giờ chị cũng chưa từng làm nails, ko biết học có dễ ko!

      • Pea

        Hihi, chị nhanh nhẹn vậy chắc dễ thôi. Chị có thích làm gì khác không, làm bánh, cắt tóc v.v…:D

      • haynhulatinhnhan

        chị ko có tài nấu nướng á…. aww.. make up thì hồi xưa thích học mà lo ăn chơi quá :( nói thiệt với em, em gặp chị ở ngao2i ko nghĩ chị mê truyện đâu akaaka vì dzòm… fashion quá mà ekekek nhưng tâm hồn thì truyện truyện truyện ekeke

      • Pea

        aaa, em thấy có nhiều người hay mua đồ ở Mỹ về VN bán đó chị, chị mê fashion vậy có nghĩ tới chuyện đó hông? (Em định nói chị bán bánh mì xíu mại haha)

      • haynhulatinhnhan

        trời, chị thích mặc chứ ko thích bán mặc dù có năm ch5i về vn 2 -3 lần lol. ở nhà cho chồng nuôi cho rồi kekekeke… bánh mì xíu mại :d akakak về vn bán đi.

      • Pea

        Nói nãy giờ thôi cuối cùng túm lại là mình ở nhà hen! :D

      • haynhulatinhnhan

        kakakakakaakak chắc zị quá. bao nhiêu năm rồi…. vẫn thế thôi

      • Pea

        Mở quán ăn VN :D

      • Pea

        Chị làm…truyện là hạp nhứt!

  2. Pea

    Trước năm mười bảy tuổi: 17 hay 13 hả chị?
    Phỉ Nhiên, Hình Nhân bị dính liền.

    • haynhulatinhnhan

      mười bảy chứ, eheh nói HTK chứ đâu fai nói DD.

      • Pea

        aa em hiểu rồi

      • haynhulatinhnhan

        em khu dân cư với chung cư is the same? hán việt nó để là Lâu Bàn.

  3. Pea

    cây hoa hồng chưa kịp trổ hoa mà ngược lại còn bị người ta nhanh chân tới trước: hix câu này em ko hiểu, ‘trái chin chưa kịp hái mà đã bị người ta hớt tay trên’ thì em còn hiểu :D

    • Pea

      hay là, “cây hoa hồng chưa kịp trổ hoa mà đã bị người ta nhanh tay bứng gốc”

      Đúng là một cô ả đầy mưu mô và không biết xấu hổ.: và trơ trẽn (cho xứng với từ ‘cô ả’)

    • Pea

      Thôi, tự nhiên bây giờ em hiểu hiểu rồi :D

  4. Pea

    rất cừ: chữ này bữa giờ chị xài nhiều rồi a, cho em chữ khác, cho em chữ khác :D

    • haynhulatinhnhan

      có chữ nào hay ko? cho chị đi, kakak để mai mốt chị bớt suy nghĩ akaka

      • Pea

        Rất tài, rất tài giỏi, rất tài năng, rất có bản lĩnh

  5. Pea

    sắc mặt Hình Tuế Kiến vẫn rất khó xem: ngta hay nói “sắc mặt khó coi”.

  6. Pea

    Haha, gà, ko ngờ bên ấy cũng có từ này, chị ko chú thích em tưởng là của chị đó!
    Nổi ngờ: nỗi
    Dựng lại: khựng?
    Chg kia em còm sau nha.

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s

Create a free website or blog at WordPress.com.

%d bloggers like this: