Tình Ngang Trái – Chương 1 (P2)


Impossible Love – Đản Đản 1113

Phần II – Chương 1

Đêm đó cô nằm chung với Tiểu Lộng, nhìn con gái thỏa mãn hạnh phúc đi vào giấc ngủ mà cô không tài nào chợp mắt.

Quyết định của cô là đúng? Cô khẳng định, chỉ cần Tiểu Lộng sống hạnh phúc thì mọi hi sinh đều đáng giá. Bởi vì, cô bé là trách nhiệm ngọt ngào nhất trên bờ vai cô. Nhưng cô phải giải thích ra sao với Tống Phỉ Nhiên về đứa con này?

Sáng sớm sau khi đưa Tiểu Lộng đến trường, cô tới công ty địa ốc tìm Tống Phỉ Nhiên.

“Bây giờ nguồn cung – cầu trên thị tường bất động sản của Ôn Thành có sự thay đổi. Khác với mấy năm trước, nhà đất mới bắt đầu giao dịch đã bán sạch. Các căn hộ trước kia không lo ế khách, nhưng chung cư Bích Quế Viên đang gặp khó khăn về vấn đề tiêu thụ.” Bước vào đầu mùa hè, chẳng những doanh thu không đáp ứng được kỳ vọng, mà còn xuất hiện tình trạng đóng băng. Điều này khiến Tống Phỉ Nhiên hơi sốt ruột.

“Hiện nay chúng ta cần đẩy mạnh chiến dịch tiếp thị!” Trong văn phòng sang trọng của công ty bất động sản Nguyên Dã lớn nhất Ôn Thành, trông Tống Phỉ Nhiên vô cùng chỉn chu, ánh mắt anh ta quét về phía quản lý phòng kinh doanh. “Lâm Dục Sài, bây giờ ưu tiên hàng đầu của công ty chúng ta là làm sao để tăng thêm ‘nội lực’, việc này phải cần tới lời khuyên của anh đấy!”

Ánh mắt Tống Phỉ Nhiên thật thân thiết, nhưng biểu hiện của Que Củi lại rất lãnh đạm: “Tôi biết rồi, tổng giám đốc. Nếu không còn việc gì, tôi ra ngoài làm việc đây.”

Bị phớt lờ trước mặt nhiều quản lý khác, khiến Tống Phỉ Nhiên rất khó chịu. Nhưng lần này mức tiêu thụ chung cư Bích Quế Viên hơn một nửa đều do Lâm Dục Sài hoàn thành. Anh ta là tổng giám đốc, sao có thể không nâng người quản lý tài ba này làm Phật sống mà đối đãi?

Khi Que Củi vừa ra khỏi văn phòng thì đúng lúc giáp mặt cô. Que Củi liếc lên liếc xuống quan sát cô, ánh mắt anh ta sắc lẻm khiến Duy Đóa hoảng sợ.

“Sao em lại tới đây?” Thấy Duy Đóa, Tống Phỉ Nhiên tiến lên hỏi han, cười tươi như gió xuân.

“Em tìm anh có việc.” Duy Đóa khôi phục tinh thần, khẽ cười nhẹ.

“Tìm thấy em gái rồi phải không?” Anh ta ân cần hỏi.

“Vâng.” Duy Đóa gật đầu.

“Tốt rồi, mấy ngày trước thấy em lo lắng mà lòng anh cũng khó chịu. Ngặt nỗi công ty bận việc quá, nên anh không thể đi với em được.” Tống Phỉ Nhiên thở dài, ảo não nói.

“Không sao, anh có lòng là được rồi.” Anh ta coi trọng sự nghiệp, cô thông cảm.

Tống Phỉ Nhiên ôm cô, chôn mặt mình vào tóc cô, hít hương thơm nhè nhẹ trên tóc cô tỏa ra.

Duy Đóa khẽ đẩy anh ta ra, cô rất mất tự nhiên. Cô không dám tới gần anh ta, vì sợ anh ta ngửi được mùi hơi thở của gã đàn ông khác trên cơ thể mình. Thực tế là do cô quá nhạy cảm. Dù đã đánh răng rất nhiều lần, nhưng hơi thở mạnh mẽ của Hình Tuế Kiến vẫn lưu lại trên môi cô không tan.

Huống chi bây giờ đang ở nơi công cộng, chẳng những có những cặp mắt đầy mờ ám của đám nhân viên, mà còn cả phòng chủ tịch Tống Khải Nguyên ở phía đối diện cũng nhìn thấy cảnh ‘ngọt ngào’ này. Ông ta không tránh khỏi xấu hổ, chuẩn bị đứng dậy chào hỏi cô. Đúng lúc đó thì cô thư ký đi vào, Tống Khải Nguyên phải hoãn lại.

“Tối nay anh rảnh không? Em muốn mời anh dùng cơm.” Thừa dịp ấy, Duy Đóa nghiêm túc đưa ra mục đích. Thật ra chuyện này có thể gọi điện thoại, nhưng cô hi vọng mình bỏ chút thành ý.

“Em mời anh dùng cơm hả? Tốt như vậy sao? Có phải rất nhớ anh?” Khác với thái độ nghiêm túc của cô, Tống Phỉ Nhiên hứng chí liếc mắt đưa tình.

Duy Đóa hít sâu, đáp: “Em muốn giới thiệu một người thân quan trọng cho anh làm quen.” Chẳng biết tối nay khi giới thiệu có làm Tống Phỉ Nhiên hoảng sợ hay không? Thực ra cô cũng hơi khó thở.

“Là em gái em hả? Được, anh cũng muốn gặp con bé!” Tống Phỉ Nhiên gật đầu đồng ý.

Bây giờ cô bé không phải là em gái nữa… Duy Đóa cảm thấy bối rối, nhưng những việc cô đã hứa với Tiểu Lộng, thì mãi mãi không bao giờ đổi ý. Cô chỉ đành cố gắng giải thích với Tống Phỉ Nhiên, hi vọng anh ta chấp nhận tương lai của họ sẽ có thêm một đứa con gái.

“Mấy ngày không gặp nhau, anh thật sự rất nhớ em. Vào văn phòng của anh đi, chúng ta từ từ tâm sự…” Tống Phỉ Nhiên muốn kéo cô đi.

Thế nhưng cô lại lắc đầu, “Em còn phải đi làm.” Cô đã nghỉ phép mấy ngày, hôm nay bắt đầu đi làm.

Mặt Tống Phỉ Nhiên hơi xịu xuống, nhưng chỉ thoáng chốc anh ta đã khôi phục vẻ bình thường. “Ừ, vậy tối nay chúng ta gặp lại. Vừa khéo anh cũng bận việc.”

“Vâng.”

“Tối nay em phải dành hết thời gian cho anh đấy!” Trước sau gì anh ta cũng đều tỏ vẻ quyến luyến.

Duy Đóa cố sức nặn một nụ cười tươi tỉnh: “Vâng.”

Giữa lúc Tống Phỉ Nhiên đang biểu diễn cảnh Thập bát Tương Tống,[1] thì…

“Chị có phải là chị Kiều không?” Bên cạnh bất thình lình có giọng nói chen ngang.

Duy Đóa ngước lên thấy một người đàn ông vừa đen vừa gầy như que củi đứng đó.

“Tôi tên Lâm Dục Sài, bạn bè thân thiết đều gọi bằng Que Củi.” Que Củi giơ tay về phía cô.

Duy Đóa cười nhẹ, đồng thời cũng lịch sự đưa tay ra. Nhưng khi tay cô và anh ta chạm nhau…

“Chị dâu, rất vui được làm quen với chị.” Que Củi ngoài người nhưng trong không cười.

Chị dâu?

Cả Duy Đóa và Tống Phỉ Nhiên đều kinh ngạc. Lúc Tống Phỉ Nhiên hớn hở định nhận chức ‘đại ca’, thì…

“Tôi quên nói, Que Củi tôi đời này chỉ ngưỡng mộ có một người, chỉ nhận một người làm đại ca…” Nụ cười của anh ta từ từ lan tràn, “Anh ấy tên Hình – Tuế – Kiến.”

Nghe cái tên này khiến Duy Đóa run rẩy, cô lập tức thả tay ra. Vậy chữ chị dâu có nghĩa là…?

Tống Phỉ Nhiên sa sầm sắc mặt, đôi mắt nheo lại liên tục. Anh ta luôn biết Que Củi là tên do thám, nhưng chẳng ngờ anh ta lại ngang nhiên công khai.

“Đại ca đã tuyên bố với các anh em, mai mốt chị là chị dâu của bọn tôi.” Vì vậy gặp chị dâu, phải nên khách sáo một tí.

“Lâm Dục Sài, tôi nghĩ anh nên làm rõ một việc…” Tống Phỉ Nhiên kích động, vì Duy Đóa là bạn gái của anh ta!

Nào ngờ, Que Củi cắt ngang lời anh ta, “Tổng giám đốc, tôi quên báo với anh, sáng nay đại ca tôi đã gởi ba trăm sáu mươi ngàn vào tài khoản cá nhân của anh rồi.”

Tống Phỉ Nhiên kinh ngạc, tại sao Hình Tuế Kiến lại chuyển tiền cho anh ta?

“Tiền vốn là ba trăm ngàn, nửa tháng tiền lời sáu mươi ngàn. Đại ca chúng tôi trả nợ thay vợ!” Nói xong, Que Củi mỉm cười. “Chị Kiều, bây giờ chị và tổng giám đốc của chúng tôi không còn quan hệ gì, chị cứ thảnh thơi ở nhà chăm sóc con cái.”

Đây là hành vi của bọn thổ phỉ!

Sắc mặt Duy Đóa khẽ thay đổi, còn khuôn mặt tuấn tú của Tống Phỉ Nhiên thì xanh mét.

Bạn gái tổng giám đốc là chị dâu của Que Củi? Là vợ của kẻ khác? Vì tin sốt dẻo này mà các nhân viên đều vểnh tai lên nghe ngóng.

Những việc nên làm, anh ta đều làm; những việc nên nói, anh ta đều nói. Sau khi lưu lại những câu mập mờ cho đám đông tự do tưởng tượng, Que Củi mỉm cười tự động rút lui.

“Em hãy giải thích cho anh biết, cuối cùng là chuyện gì đây?” Sắc mặt Tống Phỉ Nhiên chợt hồng chợt trắng, anh ta giận dữ gằn giọng.

Trước đám đông mà Que Củi hành động như vậy, quả thực bôi tro trát trấu lên mặt anh ta!

“Em cũng không biết chuyện gì nữa, hy vọng anh đừng tin lời kẻ khác gièm pha.” Duy Đóa cố sức duy trì bình tĩnh.

Nhất định đây là kế ly gián! Nó hoang đường đến mức khỏi cần để ý.

“Mấy ngày nay em đi đâu? Có phải em đã gặp Hình Tuế Kiến? Hai người có khúc mắc gì? Nếu không làm sao người ta dám gọi em bằng chị dâu, bảo em nên ở nhà lo chăm sóc con cái?!” Tống Phỉ Nhiên cay cú, anh ta càng nghĩ càng thấy bất hợp lý, càng rối rắm.

“Em chỉ có thể giải thích bấy nhiêu thôi, tin hay không thì dựa vào phán đoán của anh đi.” Duy Đóa không muốn tiếp tục, bởi vì cô cảm thấy hết đường chối cãi.

Ngay lúc đó, Tống Khải Nguyên từ văn phòng đi ra nghe thấy tiếng tranh chấp của bọn họ.

[1]Nguyên tác: Thập Bát Tương Tống – Là một đoạn trong vở kinh kịch Lương Sơn Bá – Chúc Anh Đài, (Đoạn Chúc Anh Đài tạm biệt Lương Sơn Bá về quê nhà. Hai người đưa tiễn nhau tới mười tám dặm.)

 

Categories: Trái măng cụt | 19 Comments

Post navigation

19 thoughts on “Tình Ngang Trái – Chương 1 (P2)

  1. Kat

    Chi cung ket ban Que cui nha, tanh tinh boc truc thang than ghe ! Cai dam dan em cua A Kien ba dao thiet, nhung ma vay moi la dan ong a ! Thanks em nhieu !

    • Mẹ Cún

      em thích em Que Củi nhất đó ahahah .. em mới đưa thằng con đi chơi về, hôm nay bday nó, đưa đi chơi game (*_*) Con chị lớp 3 ha? con em học lớp 2.

  2. Ly Ly

    Thanks bạn. Truyện hay quá, ngày nào mình cũng vòa ngóng, :)

    • haynhulatinhnhan

      Thanks, babe ; keep going NGÓNG! Hugsss

  3. Meimei

    Mỗi ngày tôi chọn một niềm vui .
    Niềm vui của mình là lượn lờ vào vào ra ra haynhulatinhnhan.wordpress
    Vào vào ra ra xong là hết một ngày .
    Kekeke

  4. Pea

    Chi ới, chị bỏ chữ ‘hơn’ đi, nếu giữ lại thì thêm chữ ‘nữa’, hơn nữa :D

    • chỗ nào???

      • Pea

        Em nghĩ đẩy mạnh có nghĩ là thêm rồi, thôi chị đọc thấy xuôi thì cứ để đi, vui quá haha

      • haynhulatinhnhan

        chưa đọc, mà sợ cụt ngủn thì bỏ thêm vô akaka.. để check lại.

  5. Pea

    ‘Vừa khóe anh cũng bận việc’: khóe là gì hả chị?
    sa xầm: sầm
    ‘tăng cường mánh lới’: cải tổ biện pháp tiếp thị, đẩy mạnh chiến dịch tiếp thị

    • Pea

      há há, em thích vậy, ko nói gì hết, chuyển tiền luôn há há :D

      • haynhulatinhnhan

        Chị kết Khúc Củi! Khoản ăn nói thì anh ta đáo để vô cùng lol

      • Pea

        Vừa khéo…vậy mà em nghĩ ko ra :D

      • haynhulatinhnhan

        kakakakakaka chữ đó duoc ko? có câu nào khác ko?

      • Pea

        Được được chị, tại hồi nãy em tưởng chữ ‘khóe” có ý nghĩa gì khác, ko biết là chị gõ nhầm :D

      • haynhulatinhnhan

        Em… chị chọn chữ người đàn bà thay cho chữ người phụ nữ duoc ko? Chị nghĩ HTK có chút máu GH, thì hay tính him ngang, thứ 3 Him khá ít hoc.. Lop 9 thì nghĩ đi tù. lol.. akaka Em thấy ok ko? vd HTK nói “Cô ấy là người đàn bà của tôi”. Thay bằng phụ nữ nó… sang sang quá… Any idea?

      • Pea

        Đúng đúng, em tâm đắc a :D

      • Pea

        Em cũng thích hai anh bạn Khúc Củi với Tiểu Béo :D

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s

Blog at WordPress.com.

%d bloggers like this: