Tình Ngang Trái – chương 15 (P1)


Hoa Lửa – Đản Đản 1113

Phần I – Chương 15

Là gã sao? Thật là Hình Tuế Kiến sao?

Cả hiện trường ồn ào, tiếng rên la đau đớn và tiếng mắng chửi tru tréo của ông Từ càng làm bầu không khí thêm hỗn loạn.

Duy Đóa muốn nhanh chóng nhìn rõ gã đàn ông kia, nếu đúng là gã, cô sẽ, sẽ… Sẽ không tha cho gã! Mối căm thù đã cắm rễ vào tim cô suốt nhiều năm nay, mỗi khi tỉnh giấc bởi những cơn ác mộng, cô cũng từng hỏi mình, nếu gặp lại tên lưu manh đó, cô sẽ làm gì?

Đáp án chỉ có một: Cô muốn lột da gã, cắt gân gã, uống máu gã, ăn thịt gã! Chỉ có như thế mới giảm bớt mối thâm thù trong lòng cô! Nhưng thật là gã ư? Vì sao đứng rất gần mà cô không nhận ra? Khoảng thời gian mười ba năm có thể biến một người thay đổi hoàn toàn sao? Nếu là gã, tại sao sau khi hủy diệt một con người mà lúc gặp lại gã vẫn bình thản đến vậy? Hệt như đã sớm đem Kiều Duy Đóa cô quên sạch sẽ. Nếu không phải gã, tại sao cô lại có cảm giác quen thuộc đáng sợ như thế? Cô nhất định phải mở lớn hai mắt nhìn thật kĩ!!!

Gã đàn ông kế bên đánh xong game cuối cùng, gã dùng khăn lau mồ hôi, ngồi xuống ghế dựa và bắt đầu chậm rãi thay giày.

Gã sắp đi? Không được đi! Cô phải ngăn cản gã, hỏi cho rõ danh tính của gã, hỏi cho rõ có phải gã là người cô quen không! Cô cố đi qua nhưng đám đông vây quanh khó chen lấn, đặc biệt…

“Con mụ này, cô dám lấy trái banh bowling đánh vào tôi!” Ông Từ một tay bụm phía dưới, một tay níu chặt cô, không để cô rời khỏi tầm mắt mình.

“Tôi đã nói tôi không cố ý!” Ai bảo ông ta đứng sau lưng cô táy máy tay chân?

“Tôi biết cô mượn cơ hội trả thù, a a a…” Ông Từ giận dữ chỉ trích, mới nói vài câu đã bày vẻ đau đớn rên la.

“Ông Từ, ngài ổn chứ? Ngài bị đánh sao?” Xảy ra chuyện này cũng làm bà chủ choáng váng.

“Bà mù rồi hả? Không thấy tôi bị đánh à?” Vẻ mặt đứng tuổi của ông Từ đầy nhăn nhó.

“Ông Từ, ông không sao chứ?” Cục trưởng Trần cũng chảy mồ hôi ròng ròng.

“A a a, bắt cô ả lại, đừng để cô ả trốn thoát!” Ông Từ chỉ chỉ ngón tay về phía cô.

Cô không thể chen ra được. Còn gã đàn ông cao lớn kia thay giày xong, chuẩn bị bước ra cửa.

“Không được đi!” Cô hét to.

Sao gã có thể bỏ đi, làm sao có thể bỏ đi?

“Cô muốn trốn hả? Đừng hòng!” Ông Từ còn lôi kéo cô.

Cô dùng sức đẩy bọn họ, chạy ra khỏi câu lạc bộ bowling. Bên ngoài trời đang mưa tầm tã, cô đứng dưới màn đêm nhìn đường phố vắng vẻ mà bóng gã đàn ông kia đã bặt tăm. Cô tức giận không biết trút vào đâu, trong lòng đầy hoảng hốt.

Gió thổi qua làm tấm lưng hao gầy của cô lành lạnh. Cô có cảm giác trò chơi mèo vờn chuột sắp sửa bắt đầu.

Dưới sự chỉ đạo của cục trưởng Trần, đoàn người đưa ông Từ đến bệnh viện.

“Cái gì? Dương vật của ông Từ bị gãy? Khả năng đàn ông bị tổn hại, ngay cả đi tiểu cũng khó khăn…” Bà chủ sợ tới mức líu lưỡi.

“Đúng thế! Chúng tôi vừa phẫu thuật cho bệnh nhân xong, vì dương vật của bệnh nhân bị vật nặng đập trúng, các thể hang (corpus cavernosum penis) hoàn toàn bị gãy, xuất hiện tình trạng chảy máu vết thương, một số nơi còn bị bầm tím.” Đây là lời của bác sĩ chuyên khoa Tiết Niệu báo với bọn họ.

Cục trưởng Trần nghe xong lời chẩn đoán của bác sĩ, chân mày ông ta nhíu chặt. Ông ta quay về phía Duy Đóa đang đứng cứng đơ, nói: “Cô Kiều, tôi xin lỗi, cô thật sự không thể đi…”

Mọi người đều hiểu ý của cục trưởng Trần. Việc tới nước này đều tùy thuộc vào ý ông Từ, nếu không giải quyết thỏa đáng thì ông ta có thể báo công an.

Sắc mặt Duy Đóa trắng xanh, cô quả thật không ngờ tình huống lại nghiêm trọng đến vậy. Ban nãy cô thực sự cố ý lấy trái banh bowling đánh vào… ‘chỗ đó’ của ông Từ sao? Cô mờ mịt chẳng có chút ấn tượng, bởi vì, từ khi bắt đầu xuất hiện một gã đàn ông giống hệt Hình Tuế Kiến, thì tâm trí cô luôn hoảng loạn.

Thất thểu lê bước về tới nhà đã quá nửa đêm, lúc vừa mở cửa phòng thì cô gần như sụp đổ. Cô ngồi xuống đất trong bàng hoàng, cơ thể mảnh mai khẽ run rẩy. Những sợi tóc bị nước mưa thấm ướt dính chặt trên má, toàn thân cô đều mù mịt.

“Cô Kiều, cô phạm vào tội cố ý gây thương tích… Nếu ông Từ muốn tố cáo, thì cô sẽ ngồi tù.” Cục trưởng Trần nói cho cô kết quả tệ hại nhất.

Suốt cả đêm, mọi người đều thấy cô kiêu ngạo tranh chấp với ông Từ.

“Kiều Duy Đóa, tôi thấy hết mọi thứ! Cô quả thật cầm trái bowling đánh người, sau khi gây thương thích còn muốn bỏ trốn!” Tệ hơn nữa là cô gái thế hệ 9x bảo đảm chắc chắn, còn nói mình sẽ làm chứng cho ông Từ.

Cô, cô có thể bị ngồi tù. Cô ôm chặt thân người, dùng tay phải xiết chặt bàn tay trái, không để mình tiếp tục phát run.

Một tiếng ‘tách’ vang lên, căn phòng đột nhiên rực sáng.

“Cậu mắc mưa hả?” Thường Hoan thấy vẻ nhếch nhác của cô thì nhíu mày lo lắng.

Cô từ từ đưa mắt nhìn Thường Hoan, cô phải làm sao bây giờ?

“Chẳng phải tối nay cậu đi ‘câu’ kẻ ngốc à? Sao lại biến mình thành công chúa mắc nạn vậy?” Thường Hoan pha trò với cô.

Cô trầm mặc.

“Duy Đóa, hãy tin tớ, cậu có đi thêm một trăm lần giống thế này cũng chẳng ‘câu’ được kẻ lắm tiền nào.” Thường Hoan thở dài, nói thẳng: “Bởi vì cậu thực sự ‘giả vờ’ quá gượng ép, lại vứt không được các nguyên tắc!” Nếu dân giàu có không tìm những cô gái môn đăng hộ đối, thì chắc chắn cũng ra ngoài ăn chơi. Còn Duy Đóa đưa ra yêu cầu quá cao về phẩm chất của người yêu trong tương lai.

“Thường Hoan, tớ… có chút việc muốn bàn với cậu…” Cô nhếch môi, lựa lời mở miệng.

Có lẽ ba bốn người, sẽ có một người nảy ý tưởng hay. Nhưng khi vừa nhếch môi, cô đã kịp thời ngậm lại. Bởi vì, trong phòng cô xuất hiện một bóng dáng…

“Em về rồi hả?” Tư Nguyên ôn tồn hỏi.

Thấy bóng dáng quen thuộc đong đầy lo lắng và nghe giọng nói trầm ấm kia,  khiến nỗi sợ hãi, sự bất lực suốt đêm của cô như được xoa dịu, chóp mũi cô bỗng cay cay. Đã nhiều năm qua, bất kể lúc nào cô gặp đau khổ nhất, khi nhìn thấy Tư Nguyên thì trái tim luôn tìm được bình yên.

“Em… ừ, em về rồi.” Nãy giờ anh ở trong phòng chờ cô, vậy anh cũng nghe hết những lời Thường Hoan nói?

“Được rồi, giờ thì anh đã gặp người, anh về phòng đi!” Thường Hoan không khách khí đuổi anh về.

Tư Nguyên nhìn đồng hồ, đã hai giờ sáng, “Em tắm rửa đi, anh về trước.” Nhìn cô quá mệt mỏi làm những lời anh muốn hỏi đều nuốt xuống, ngoài căn dặn thì anh chẳng nói thêm gì.

Cửa phòng bị đóng sầm lại.

Tư Nguyên đứng trước cửa hồi lâu, vừa rồi trông Duy Đóa có gì đó rất bất thường.

“Tớ cũng có chuyện muốn nói với cậu.” Đóng cửa xong, sắc mặt Thường Hoan đầy căng thẳng.

“…” Cô trả lời theo thói quen, “Vậy cậu nói trước đi.”

“Có thể Tư Nguyên sẽ đính hôn.”

Những lời này khiến đầu óc Duy Đóa trống rỗng, “Anh ấy, anh ấy nói hả?” Trái tim cô co thắt.

Nhanh đến vậy ư? Bạn tốt sắp đính hôn, cô phải nên chúc mừng, nhưng tại sao trái tim cô lại trĩu nặng?

“Không, anh ấy chưa nói, nhưng tớ nghe bạn gái anh ấy nói gia đình hai bên đã bàn chuyện hôn lễ rồi. Có thể là mùng 1 tháng 5, hoặc vào ngày Quốc khánh.”

“Qúa… tốt…” Ngoại trừ những từ này, cô không còn gì để nói.

“Duy Đóa, lòng cậu khó chịu thì cứ tâm sự với tớ. Tớ tin chỉ cần cậu nỗ lực, chắc chắn sẽ không có đám cưới này.” Giọng Thường Hoan đầy sốt ruột.

“Tại sao tớ phải nỗ lực?” Cô cúi đầu xuống đất, lẩm bẩm.

Tại sao cô phải đi hỏi Tư Nguyên vì sao không thể yêu cô? Rất nhiều lần cô tự hỏi bản thân, lẽ nào cô thực sự không xứng đáng để anh yêu, không xứng đáng để anh theo đuổi? Mỗi một lần tự vấn, những chữ ‘vì sao’ lay bay rồi hóa thành hư ảo.

Lúc tĩnh tâm, cô càng suy nghĩ nhiều hơn để rồi cuối cùng cô tự nói với mình, không yêu cũng tốt, cô chẳng cần tình yêu. Huống chi bây giờ bản thân cô cũng khó mà giữ nổi.

“Những lời này chắc cậu cũng đã nói với anh ấy rồi?” Giọng Duy Đóa rất nhẹ nhưng đầy khẳng định.

Thường Hoan cứng đờ. Bởi vì vấn đề này thực sự rất sắc bén, hơn nữa vô cùng chính xác.

“Bọn tớ chỉ là bạn bè, cậu đừng suy nghĩ nhiều.” Cô tiếp tục nhẹ giọng nói.

Thế nhưng vì sao sau lưng cô lại lạnh buốt? Cô cảm thấy cả sức nói chuyện cũng không còn, “Tớ về phòng ngủ đây.”

Cô đứng dậy, lê bước chân nặng nề đến suýt không nhấc nổi.

“Duy Đóa!” Thường Hoan gọi giật lại.

“Cậu ngủ đi, trễ lắm rồi.” Vẻ mặt cô vẫn thản nhiên nhưng vô cùng cứng cỏi.

Không việc gì có thể đánh bại được cô…

Đóng chặt cửa phòng, cô ngồi yên lặng trên giường lâu thật lâu.

“Duy Đóa, ông Từ nói, nếu cô không muốn ăn cơm tù thì nội trong ba ngày phải bồi thường cho ông ta đủ ba triệu, ông ta mới bỏ qua!”

Ba triệu, thật đúng là cướp cạn, cô đi đâu để tìm ra ba triệu?

Categories: Trái măng cụt | 5 Comments

Post navigation

5 thoughts on “Tình Ngang Trái – chương 15 (P1)

  1. Tatuyetnhu

    Cong nhan ban lam viec toc do thiet , cam on ban nhieu nhe doc mot leo toi chuong 15 that thich thiet , mot lan nua cam on ban nhieu …..

    • haynhulatinhnhan

      Cảm ơn người đẹp ủng hộ nha! Nếu có sai chính tả, câu cú chưa rõ ràng, rườm rả, cần chỉnh sửa. Nhớ copy thảy xuống để mình sửa nhé!

      Cảm ơn bạn đã ghé qua. hugsss!

  2. á chị thật năng suất .em mấy hôm nay đi làm rồi nên cũng ít đọc lắm huhu .có gì e rảnh sẽ sang ủng hộ chị nhé ^^~

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s

Blog at WordPress.com.

%d bloggers like this: