Giang Nam Hận – chương 32


Chương 32 – Tơ nồng mùi nhuộm.

Từ nhỏ nàng thấy mẹ lấy nước mắt rửa mặt. Khi đầu óc biết phán xét, nàng luôn âm thầm tự nhủ với mình, sau này đừng dẫm lên con đường mẹ đã đi qua. Đàn ông ba vợ bốn nàng hầu là chuyện thường tình, nhưng với phụ nữ quả thực rất dày vò, đặc biệt là người kiêu ngạo giống mẹ. Năm xưa mẹ vì cha mà vứt bỏ gia đình giàu sang, theo cha chinh chiến Đông – Tây, đợi tới lúc được ngẩng cao đầu, an cư lập nghiệp, lại chẳng thể quay về cảnh vợ chồng hạnh phúc, thông cảm như lúc nghèo khó. Mẹ trơ mắt nhìn cha vì đủ loại lí do, lần lượt cưới thêm vợ lẽ. Mẹ vẫn không bỏ cha mà đi, có lẽ lúc ấy nàng còn thơ dại, cũng có lẽ… mẹ đã dần dần kiệt sức… Nàng không biết mẹ có từng cải vã với cha không, có lẽ có mà cũng có lẽ không. Nhưng mẹ chẳng bao giờ chủ động tìm cha, và tuyệt đối không để cha bước đến gần tiểu viện nơi họ sinh sống…

Ai ngờ nàng vẫn dẫm lên con đường này! Từ tuổi cập kê, nàng đã hiểu chuyện đàn ông ba vợ bốn nàng hầu là thường tình. Vì vậy nàng chưa bao giờ ôm hi vọng vào người chồng tương lai của mình, nàng chỉ muốn sống một cuộc đời bình lặng. Cái gì mà thề non hẹn biển, tất cả đều giả dối. Nàng sớm am tường hiểu tận, nhưng mọi thứ hắn làm cho nàng, những dịu dàng che chở, những nhu tình mật ý, nàng thực sự phớt lờ, ngay từ đầu đã cố tình chống cự, vậy mà đến cuối nàng vẫn lạc lối. Nàng chìm sâu thế đấy, nàng từng nghĩ hắn là cả bầu trời của nàng.

Cha tự tử đích xác là một chậu nước lạnh đủ để đóng băng ngọn lửa đam mê, khiến nàng thức tỉnh từ đầu tới chân. Giờ đây nàng mới hiểu, hắn có lẽ thực sự yêu nàng, đáng tiếc tình yêu ấy quá nông, cho nên từ đầu hắn đã chuẩn bị sẵn cơ hội tiêu diệt Giang Nam. Không phải mọi người đều nói ‘yêu ai yêu cả đường đi’ ư? Nếu hắn thực sự yêu nàng, vì sao giữa lúc nàng và hắn yêu nhau đắm đuối, ân ái mặn nồng, chỉ vài ngày ngắn ngủi mà hắn và thế giới của nàng lại xảy ra biến đổi lớn tới nhường ấy? Nếu chưa từng thổ lộ, nàng còn có thể cảm thấy mình không bị mắc lừa, cớ sao nhằm khi cuộc sống nàng hạnh phúc nhất, mãn nguyện nhất? Hệt như một người đang ở trên chín tầng mây, bỗng nhiên bị xô ngã, như thế thôi đã khiến người ta không thể hình dung, huống chi người đẩy nàng chính là hắn!

Bành Đinh Lực âm thầm thở dài khi nghe chuyện Hoa tiểu thư từ miệng Giản Chính. Gã vẫn chưa hiểu rõ việc sáng sớm hôm đó trong doanh trại, cũng chẳng biết thực sự đã xảy ra điều gì. Gã cứ tưởng Đại thiếu và thiếu phu nhân cuối cùng được êm ấm. Ai ngờ, mới tinh mơ đã thấy Đại thiếu nổi giận đùng đùng từ trong phòng vọt ra. Gã ở bên cạnh Đại thiếu hơn mười năm, chưa từng thấy hắn nổi cáu như thế. Kể từ đó, hắn gần như thay đổi hoàn toàn, ‘ôm mận ấp đào’[1], phóng túng hơn so với thời độc thân, và không còn tới lầu Tiểu Dương của thiếu phu nhân nữa.

Vài ngày trước, gã và Khổng Gia Chung thấy tâm trạng Đại thiếu tốt, rất hớn hở, bọn họ liền đánh bạo, thưa: “Tư lệnh, nghe người hầu bên lầu Tiểu Dương nói, tiểu thiếu gia bị ho, ngài có muốn sang thăm không?” Hách Liên Tĩnh Phong chỉ im lặng, ngước đầu lên liếc bọn hắn, sắc mặt tỉnh bơ.

Bọn họ lớn gan, nói tiếp: “Nghe đâu dạo này sức khỏe thiếu phu nhân kém lắm.” Nếu là trước kia, Đại thiếu sẽ rất nôn nóng, vội vàng đi ngay.

Bây giờ hắn chẳng chút phản ứng, chỉ trầm ngâm hồi lâu mới nói: “Chờ Duệ nhi hết ho, hãy đưa nó tới đây. Nó sắp hai tuổi rồi, cũng nên mời thầy về dạy vỡ lòng dần dần. Các anh gọi thuộc hạ ngăn chỗ của tôi làm hai phòng đi, chờ vài ngày nữa nó tới ở.”

Hai người nghe xong liền kinh hãi, họ không ngờ mình ‘biến khéo thành vụng’, vội vàng khuyên nhủ: “Tư lệnh, tiểu thiếu gia còn bé tí, cần gì phải mời thầy giáo sớm. Vả lại… vả lại phu nhân bên đó…”

Hách Liên Tĩnh Phong hừ lạnh, cay cú: “Phu nhân, phu nhân bên đó thế nào…? Cô ta đơn giản ỷ vào trước kia tôi yêu cô ta! Tôi đây muốn làm cho cô ta biết, nếu chẳng phải trước kia tôi yêu thương cô ta, nuông chiều cô ta, thì cô ta sống trong phủ Đốc quân sẽ như thế đấy!” Qua một hồi lâu mới nói tiếp: “Bây giờ tôi không muốn chiều chuộng cô ta nữa, thì sao? Cô ta có hiếm lạ gì đâu…” Hai người thấy vậy, không dám khuyên nhủ thêm, đành cáo lui đi ra.

Từ khi lão Đốc quân qua đời, cả nhà rất hiếm có dịp ăn cơm cùng nhau. Bởi vì cả gia tộc Hách Liên chỉ có mỗi Hách Liên Duệ là con nối dòng, cho nên khắp phủ ai cũng nâng niu như bảo vật. Đón sinh nhật hai tuổi của bé, cả đoàn người kéo đến mời gánh hát biểu diễn. Riêng Tứ di thái và Lục di thái tới chùa Quang Hoa ngoài thành cầu bùa bình an. Mới sáng sớm, thân nhân các tướng lĩnh quân đội đã lũ lượt lại tặng quà. Hách Liên Tĩnh Phong có tâm trạng tốt, liền sai Trịnh quản gia sắp xếp tiệc buffet, mời luôn cả dàn nhạc của khách sạn Sheraton.

Tịnh Vi đâu nghĩ năm nay hắn sẽ tổ chức rình rang, nàng định mời các di thái thái, Tĩnh Kỳ tới lầu Tiểu Dương vui chơi. Mãi khi xế chiều Tĩnh Kỳ lại đây, nàng mới biết. Trễ hơn chút nữa, Trịnh quản gia cũng sai người tới mời nàng. Nói cho cùng, hắn chưa bỏ nàng, thì nàng vẫn là phu nhân tổng tư lệnh miền Bắc. Những trường hợp này, nàng muốn tránh cũng không thể.

Chẳng biết bữa nay Tĩnh Kỳ bị sao, thần sắc nặng nề, mỉm cười miễn cưỡng. Nàng hỏi vài câu, cô nàng toàn lắc đầu, cười bảo: “Hôm nay chị dâu phải diện thật đẹp, phải khiến mọi người lé mắt.” Tịnh Vi cười cười ngó lơ. Tĩnh Kỳ nhất quyết đeo bám, lôi nàng vào buồng chọn quần áo. Gần hai năm nay, nàng không sắm quần áo mới, cũng chẳng có tâm trạng ấy. Lần gần nhất là dịp đổi quần áo cho phụ nữ trong phủ theo mùa mỗi năm, Tĩnh Kỳ chết sống bắt nàng theo, bảo rằng mốt như thế này, đẹp như thế nọ. May xong đưa tới, nàng vẫn chưa ướm thử.

Tĩnh Kỳ rất khác thường, lựa trái lựa phải, nhất định ép nàng phải mặc chiếc sườn xám đỏ thẫm. Nàng thực sự không thích màu sắc tươi sáng như thế, nói cạn lời mới làm Tĩnh Kỳ để nàng ướm thử chiếc sườn xám không tay màu xanh. Tĩnh Kỳ nhìn hồi lâu, chờ nàng mặc vào đạt hiệu quả mới đồng ý, rồi cô nàng vội vàng đi chọn trang sức. Ngày xưa Hách Liên Tĩnh Phong tặng cho nàng toàn thứ độc nhất vô nhị, nàng để hết trong hộp trên lầu. Trang sức hiện giờ chẳng qua là của hồi môn nàng mang đến từ Giang Nam, trọng lượng, độ sắc đều sơ xài. Tĩnh Kỳ chọn thật lâu mà vẫn không vừa ý. Đối với những thứ này, Tịnh Vi vốn ít quan tâm, nàng xưa nay thích ngọc trai, liền lấy một chuỗi ngọc trai đeo lên.

Tĩnh Kỳ không ưng, hỏi nàng: “Những trang sức khác đâu rồi chị?”

Tịnh Vi cười, đáp: “Em đấy, điệu đàng vừa thôi! Nhân vật chính hôm nay đâu phải chị em chúng ta, mà là đứa cháu bảo bối của em.” Tĩnh Kỳ cười, không nói thêm gì.

Mãi tới khi bước vào đại sảnh, Tịnh Vi mới hiểu ý của Tĩnh Kỳ. Hóa ra hôm nay không chỉ là sinh nhật của Duệ nhi, mà còn là ngày Hách Liên Tĩnh Phong mang bạn gái đến tham dự. Người cũ – tình mới giáp mặt, hèn nào Tĩnh Kỳ quan tâm tới cách chưng diện của nàng như vậy. Đáng tiếc, nàng phí công cô nàng. Trông từ xa, nàng đã thấy bạn gái của Hách Liên Tĩnh Phong xuất sắc. Nàng ta mặc trên người bộ trang phục kiểu Tây đỏ rực rỡ, xinh đẹp kiều diễm hệt đóa hồng nở rộ, chỉ nhìn cũng đủ mất hồn. Chưa kể trên cổ, trên tai, trên tay nàng ta đeo đầy kim cương, sáng lấp lánh hơn cả sao trên trời. Ngắm thôi đã đầy phong thái, huống gì nàng ta đang khoác tay tổng tư lệnh miền Bắc – Hách Liên Tĩnh Phong. Qủa thực nam thanh nữ tú, trai tài gái sắc, tình chàng ý thiếp.

Khắp phòng vốn vô cùng nhộn nhịp, ly rượu lần lượt xoay vòng. Nàng và Tĩnh Kỳ vừa tới, mọi ánh mắt đều dồn hết phía họ. Có lẽ trong đám đông đó có người cảm thông, có kẻ xem náo nhiệt, có kẻ vui mừng khi người gặp họa… Nàng không còn phân biệt được, trên mặt đá hoa cương trơn bóng, nàng thấy như mùa đông lạnh giá ở miền Nam, mảng băng mỏng trên mặt hồ lập lờ trôi, phải nín thở đưa bước mới có thể an toàn đi tới. Nếu bước nhầm nàng sẽ ngã xuống vực sâu, rét buốt đến thấu xương.

Duệ nhi đang được bảo mẫu bế, từ xa thấy nàng đã khua đôi tay nhỏ bé. Nàng từng bước tới gần, mang theo nụ cười hạnh phúc. Mọi người trong đại sảnh dường như im lặng, mà cũng như đang liên tục nói cười, đầu óc nàng chỉ còn lại những tiếng ‘ong ong’. Thỉnh thoảng nàng nghe văng vẳng có người cung kính nói: “Chào phu nhân.” Nàng chỉ cười, thản nhiên cười, từng bước đưa chân đi tới cuối, sự việc nào cũng luôn có hồi kết.

Tĩnh Kỳ thực sự không hiểu nổi anh cả. Vì sao chị dâu tốt đến thế, mà anh cả cố tình làm khổ chị dâu? Hôm nay sinh nhật Duệ nhi, cũng là ngày chị dâu đau đớn cách đây hai năm. Anh cả vẫn yêu chị dâu như thuở nào, vì sao hôm nay lại tới nông nỗi này? Chị dâu mặc chiếc sườn xám màu xanh, yểu điệu thướt tha, để lộ đôi chân dài, cánh tay thon, làn da trắng, thanh nhã say lòng. Chị dâu đẹp là thế, hơn hẳn Hoa tiểu thư đang khoác tay anh cả, e rằng còn vượt trội hơn nhiều lần.

Hách Liên Tĩnh Phong đương nhiên thấy nàng bước vào, hắn hờ hững liếc thoáng, rồi cúi đầu thì thầm với Hoa Vân Điệp. Người ngoài chỉ thấy sự dịu dàng ngọt ngào, đắm say vô hạn. Ai cũng biết Hoa tiểu thư là người yêu mới của Tư lệnh, dạo này họ keo như sơn, dính như mật, đã có nhiều thân nhân các tướng lĩnh miền Bắc tới thăm hỏi. Hôm nay trưởng nam của Tư lệnh sinh nhật hai tuổi, Tư lệnh long trọng mang theo giữa thanh thiên bạch nhật, chẳng khác gì công bố với mọi người: ‘Đây chính là Nhị di thái’. Dù không phải, thì cũng rất gần. Năm ngoái, tùy quân phu nhân trong doanh trại được Tư lệnh cưng chiều, nhưng chưa bao giờ được đưa đi tham gia những sự kiện này. Trường hợp này, có thể gọi là thấy trăng quên đèn.

Tịnh Vi khẽ mỉm cười, từ từ đến bên Duệ nhi. Như thế cũng tốt, nó khiến nội tâm nàng bớt đấu tranh, giảm đau đớn. Hắn đối xử dịu dàng với nàng, nàng luôn khốn khổ giãy dụa giữa cha và hắn. Dẫu tình cảm cha con nàng luôn nhạt nhẽo, nhưng tóm lại ông vẫn là cha nàng. Dù hắn chờ đợi, cả đời nàng mãi mãi không thể thoát khỏi tội danh giết cha. Nếu muốn nàng lờ đi như chẳng biết gì, cùng hắn ấn ái quấn quít, trước mắt nàng không làm được. Về sau ra sao, nàng chưa rõ nữa. Cuộc đời còn dài… nàng vẫn mịt mờ. Hắn đối với nàng như vậy cũng tốt, đau dài chi bằng đau ngắn. Mọi việc sẽ trôi qua, vết thương đau mãi rồi có ngày đóng vảy.

Duệ nhi là một đứa trẻ rất tinh nghịch, lại thích bám mẹ. Bị người này bồng, kẻ khác bế mãi mà không thấy mẹ đâu, bé tủi thân méo miệng xuýt khóc. Từ xa nhìn thấy Tịnh Vi, bé đã liên tục gọi: “Mẹ, mẹ ơi, bế…” Lòng Tịnh Vi chua xót, trông Duệ nhi nhào tới, nàng lập tức có cảm giác không kìm nổi lệ. Nhưng nàng vẫn cố đứng ung dung, ngồi thanh lịch…

Đám người Bát di thái đã đến, thấy Hách Liên Tĩnh Phong âu yếm Hoa tiểu thư, trong lòng đều hiểu rõ. Bái di thái có giao tình thâm sâu với Tịnh Vi, rất hiểu tình cảnh của nàng. Nàng ta vội vàng bước tới, thì thầm: “Thiếu phu nhân, cô cố chịu đựng, vượt qua là tốt rồi. Cô không vì mình, thì hãy vì tiểu thiếu gia.”

Kế tiếp mọi thứ diễn ra thế nào, nàng đều không ấn tượng, chỉ biết khi ban nhạc bắt đầu nổi nhạc… Hắn và Hoa tiểu thư dắt tay nhau khiêu vũ… Tĩnh Kỳ thì thầm gì đó bên tai… Vài phụ nữ đi tới… Nàng chỉ cảm thấy bàng hoàng, mơ hồ, mù mịt. Rồi buổi tối ấy cũng trôi qua, nàng coi đấy là giấc chiêm bao.

Ngày vẫn yên bình như thế, chỉ cần đừng hồi tưởng tới hôm ấy tột cùng đã xảy ra điều gì, trái tim nàng sẽ chẳng quá đau, sẽ chẳng chết lặng, nàng cứ bình thản sống. Mỗi ngày lo mọi chuyện lí nhí của Duệ nhi, đã đủ khiến nàng bận rộn. Tuy trong phủ có hai cô bảo mẫu, lắm kẻ hầu người hạ, nhưng nàng thích tự tay tắm cho bé, mặc dù bé hắt nước tứ tung, nàng vẫn thấy vô cùng hạnh phúc. Hắn muốn để bảo mẫu săn sóc bé, nói đó là quy tắc, nhưng nàng từ chối, sau đó hắn im re.

Mùa hè ngày kéo dài, Duệ nhi thừa tinh lực, không chịu ngủ trưa, lần nào nàng cũng dỗ rất lâu bé mới chịu đi ngủ. Hôm đó vừa ru cậu nhóc ngủ xong, thì Hỉ Thước rón rén bước vào, cúi đầu thì thầm bên tai nàng: “Tiểu thư, Bành thị vệ tới.”

Nàng tưởng Hách Liên Tĩnh Phong muốn bế con, liền bảo Hỉ Thước trả lời: “Duệ nhi mới vừa ngủ, nói anh ta khoảng một tiếng nữa hẵng tới.” Ai dè Hỉ Thước rất nhanh trở lại, báo có chuyện.

Bành Đinh Lực đứng trước cửa, từ xa thấy nàng đã cúi đầu hành lễ. Chờ nàng ngồi xuống, gã len lén nhìn Tịnh Vi rồi nói: “Phu nhân, Tư lệnh phái tôi tới đây… thông báo với cô một tiếng, từ ngày mai sẽ đưa tiểu thiếu gia đến sống chỗ của Tư lệnh, ngài ấy nói… muốn bắt đầu mời thầy giáo dạy thêm cho tiểu thiếu gia.” Gã là thuộc cấp, không dám ngẩng đầu nhìn mặt Tịnh Vi, gã ráng gồng mình nói một mạch cho xong.

Đợi thật lâu mà không thấy Tịnh Vi trả lời, gã đành phải ngước lên. Gã thấy nàng ngỡ ngàng, sắc mặt trắng như tờ giấy, đôi mắt khẽ nhắm, rèm mi lay động liên tục.

Rất lâu sau nàng vẫn thất thần, Bành Đinh Lực hơi hoảng hốt, gọi thành tiếng: “Phu nhân, phu nhân.” Bấy giờ Tịnh Vi mới hồi hồn, khẽ run rẩy. Bành Đinh Lực thấy bất nhẫn, thì thào: “Phu nhân, cô tội gì phải thế!” Nàng nhìn đăm đăm mặt thảm, không nói câu nào.

Trở về phòng, Hỉ Thước đang quạt cho Duệ nhi ngủ. Thấy nàng về, Hỉ Thước không xoay lại, hỏi: “Tiểu thư, chuyện gì vậy?” Qua hồi lâu, không thấy nàng trả lời, Hỉ Thước mới quay người, chỉ thấy nàng hai mắt đẫm lệ. Cô nàng cả kinh, la lên: “Tiểu thư, chị sao vậy?”

Tịnh Vi lắc đầu liên tục: “Anh ta muốn bắt Duệ nhi đi…”

Nàng đợi tới tận khuya, đến nỗi nghĩ rằng tối nay hắn sẽ không về. Nàng chuẩn bị đứng lên trở lại lầu Tiểu Dương, thì nghe trong sân có tiếng động cơ xe. Hắn biết nàng chờ hắn cả đêm, nên kéo dài không chịu trở về.

Tịnh Vi nghe tiếng bước chân hắn, nghe hắn đẩy cửa đánh ‘cạch’…  Nàng không ngờ sẽ gặp trường hợp ngượng ngập như thế, hắn ôm Hoa tiểu thư đi vào… Gương mặt hắn hệt trong mộng, mơ hồ hư ảo, nhưng Hoa tiểu thư nhìn nàng, giật nhẹ khóe môi: “Tư lệnh phu nhân, người khách thực hiếm gặp.” Nàng ngẩn ngơ, bấy giờ mới kịp phản ứng, vội vàng tông cửa chạy đi.

Mới chạy được vài bước, nàng bỗng thấy cổ tay đau đớn, thì ra hắn chụp được nàng. Nàng nghe hắn cười châm biếm: “Thực là khách hiếm gặp!”

Nàng thì thào: “Anh buông tay.”

[1]Nguyên tác: Y hồng ủng thúy. Mình thay vậy chắc cũng được há?Ý chỉ cậu Phong ôm em này, ấp em khác a. (*_*)

Categories: Trái măng cụt | 13 Comments

Post navigation

13 thoughts on “Giang Nam Hận – chương 32

  1. Jenny

    Đọc đau tim quá chủ nhà ơi, chắc chủ nhà phải chuẩn bị thuốc trợ tim cho độc giả khi đọc truyện này ^.^
    Thanks bạn nhiều nhé!!!

    • haynhulatinhnhan

      Uống miếng trà, ăn miếng mứt gừng đi cô gái!!! :d

      • Jenny

        Nơi mình ở làm gì có mứt gừng ^.^, chắc phải lấy cereal thay thế…

      • haynhulatinhnhan

        oh well, cũng ngon vậy. Mình cũng ăn cereal mỗi ngày.. Lol.

  2. Van

    Cam on ban rat nhieu, biet Me Cun ben webtretho nhung khong ngo la trinh cua ban va truyen lai hay den the!

  3. Little Pea

    Chị, em nói thiệt là em chưa đọc vì thấy hay quá nên em để dành. Nhưng mà em có vô đây vote với like ủng hộ chị đó :-D :-D

    • haynhulatinhnhan

      cảm ơn em! Có tụi em chị cảm thấy phấn chấn hẳn. Mấy nay chồng chị nói chị mê mẩn còn hơn ổng rồi. Chắc dỗi…. :d

      • goodluck.thao

        cố lên chị ơi ko ngờ hôm nay chị tăng năng suất nha hehe được chương mới mừng quá đi mà từ giờ toàn ngược à nhưng mà ngược cũng được miễn đừng có dửng dưng như chương trước với kết thúc HE là được rồi

      • haynhulatinhnhan

        chị sẽ cố hết sức! :D cái quyển này nó bức rức lắm, không làm khóc nhưng cứ khó chịu thế nào đó em… Bực lắm ehehehe

  4. bingo

    cảm ơn chị, truyện hay quá, nhưng mà bao giờ mới nồng nàn ngọt ngào lại vậy ah, đau tim e quá >”<

    • haynhulatinhnhan

      cuối cùng thì nồng nàn nhé em.. Truyện đã hết ngọt rồi. heehh Cảm ơn em đã theo dõi! Tuy chị ít sân si, nhưng thấy ai vào chị đều mừng cả.. Đúng là vẫn ko “bỏ” được thói “hư danh” em ạ eheheheh (*_*)

      • bingo

        còn “hư danh” là còn phấn đấu chị ơi, ủng hộ chị tăng “năng suất”, keke

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s

Blog at WordPress.com.

%d bloggers like this: