Giang Nam Hận – chương 31


Chương 31 – Phù dung hương sâu.

Ngày qua ngày, năm lại qua năm, thời gian vẫn thấm thoắt trôi đi. Tịnh Vi sống lãnh đạm, dửng dưng như lúc chưa lấy chồng ở phủ Giang Nam. Kể từ hôm chiêu đãi các tướng lĩnh miền Bắc xong, đến giao thừa mới gặp hắn một lần. Khoảng một năm rưỡi nay, hành tung của Hách Liên Tĩnh Phong đối với nàng càng thêm bất định. Khi nào hắn ra tiền tuyến hoặc lúc nào trở về, hắn đã không còn sai người báo với nàng nữa. Thỉnh thoảng nghe kẻ hầu người hạ bàn tán, nàng mới biết chút ít tin về hắn, cả Hỉ Thước cũng cố tránh nhắc đến hắn trước mặt nàng.

Trong phủ đồn nàng bị bỏ rơi, nếu không phải nể mặt tiểu thiếu gia Hách Liên Duệ là con nối dõi và là trưởng nam, e rằng nàng khó sống. Nàng luôn ngó lơ, sống những ngày gian khổ cũng chẳng bằng trái tim cay đắng. Nếu trái tim có thể bình yên, có thể tìm ra lối thoát, đó đã là may mắn.

Hôm qua nàng nhận được thư của Sơ Hương từ Mỹ gởi về. Sơ Hương ngượng ngùng báo, cô nàng đang yêu đương với Tiêu Dương, gia đình hai bên đã chấp nhận và đồng ý để bọn họ thành hôn tại Mỹ. Tất nhiên nàng rất vui mừng, thậm chí cả Hỉ Thước cũng nhận ra, cười hỏi nàng xảy ra việc gì, Nàng kể tóm tắt cho Hỉ Thước nghe. Tính tình Tiêu Dương hướng nội, trầm ổn, rất xứng với cá tính tùy hứng vô tư của Sơ Hương. Hồi còn ở Giang Nam, nàng đã ngờ ngợ trước cử chỉ của Sơ Hương, biết nhất định cô nàng có ý tình với Tiêu Dương. Hiện giờ hai người bạn tốt của nàng tâm đầy ý hợp, ân ái tới già, thì không tin tức nào tốt hơn tin tức này.

Duệ nhi sắp đầy hai tuổi, rất nghịch ngợm. Hôm qua Hương Lan bế bé đi ngang cái ao trong vườn, thấy cá chép bơi lội, bé nhớ mãi không quên, vừa thức giấc đã liên tục nhắc: “Cá, cá…” Thấy Tịnh Vi cũng nói: “Mẹ, cá, cá… coi cá đi…” Bé nói được như vậy khiến Tịnh Vi và Hỉ Thước cứng họng, liền bế bé đến hành lang cạnh ao. Bây giờ đúng mùa sen nở, hương thơm ngát xông vào mũi. Ao hồ ngập đầy sen trắng – hồng xen kẽ, phía dưới lá xanh biên biếc, nước trong văn vắt, làm lòng người thư thái.

Duệ nhi đáng yêu dẫm trên bậc hành lang, đôi mắt đen lay láy liên tục đảo quanh, hai tay không ngừng khua: “Cá… cá…” Hỉ Thước nhìn dáng vẻ bé, biết cậu nhóc thích được sờ, liền gọi A Phúc đi bắt. Hương Lan thấy sen nở mở thịnh thượng, lại thấy Tịnh Vi mỉm cười nhẹ nhàng, nên nhờ A Phúc tiện tay hái luôn mấy bông, muốn đem về cắm trong đại sảnh cho đẹp.

Giữa lúc sôi động, Hỉ Thước tinh mắt thấy từ xa có vài người hầu hộ tống một tiểu thư từ phía Bắc khu vườn đi tới. Thâm tâm cô nàng hiểu, trông mong A Phúc mau bắt được cá, tránh khỏi cảnh này. Cá chép nuôi trong ao lâu năm, nhiều con khá lớn nhưng đâu dễ bắt. Do vội vàng tới đây, lại không nghĩ bắt cá nên người hầu không mang theo vợt. Vì vậy A Phúc đứng quờ quạng lung tung mà chẳng túm được con nào. Cậu nhóc kia xem rất hưng phấn, cười khanh khách liên tục.

Càng gấp thì thời gian càng trôi qua mau, chớp mắt đám người nọ sắp tới gần. Lúc này dù muốn âm thầm tránh đi đã không còn kịp. Đám người đó thấy bọn họ cũng giật mình, người dẫn đầu tên Giản Chính là thuộc hạ của Bành Đinh Lực, dưới tình hình này vội háy người chỉ đường, cười xuề xòa nói với nàng kia: “Hoa tiểu thư, chúng ta rẽ sang đường khác nhé.”

Ả nha đầu của Hoa tiểu thư kia hừ lạnh, nói: “Giản thị vệ, việc gì phải tránh? Dù đằng trước là Tư lệnh phu nhân thì sao? Thực ra chị ta còn phải cảm ơn tiểu thư nhà chúng tôi, đã thay chị ta phân ưu giải phiền.” Giản Chính biết gần đây vị Hoa tiểu thư này được Tư lệnh nuông chiều, nên không dám đắc tội. Nghe nha đầu nàng ta nói vậy, gã đành im lặng, xoay gót dẫn đường.

Tất nhiên Tịnh Vi nhìn thấy và đã biết từ lâu. Một năm rưỡi nay, bất kể hắn ở trong quân đội hay trở về miền Bắc, đều không thiếu mỹ nữ vây quanh. Trong phủ, chuyện được kẻ hầu người hạ bàn tán xôn xao nhất, chính là vấn đề này. Năm ngoái, họ kháo nhau hắn có một tùy quân phu nhân[1] trong doanh trại, sau lại bồi thêm hắn nuôi mấy cô nhân tình bên ngoài. Nàng chỉ thỉnh thoảng nghe qua, nhưng giáp thẳng mặt thì đây là lần đầu. Nàng bế Duệ nhi, không ngoái đầu, nhìn A Phúc câu cá. Ngược lại, sắc mặt Hỉ Thước và Hương Lan đều thay đổi.

Thị vệ Giản Chính từng bước tới gần, thấy phu nhân và tiểu thiếu gia đang nô đùa. So với những thuộc hạ khác, gã mới đi theo Hách Liên Tĩnh Phong chỉ vài năm, cũng biết phu nhân là người dịu dàng lịch sự, không gây khó dễ cho ai, gã hy vọng phu nhân đừng quay đầu để có thể né qua. Khốn nỗi cái vị Hoa tiểu thư này, thấy bọn họ hành lễ chào hỏi Tịnh Vi, lại cười duyên dáng quay sang hỏi ả nha đầu: “Thúy nhi, khăn tay của chị đâu? Em có nhìn thấy không, hay chị để quên trong phòng Tư lệnh rồi?” Giọng nói ấy êm ái dễ nghe, chắn hẳn là một mỹ nhân trẻ tuổi.

Ả nha đầu kia cười, đáp: “Em cũng nghĩ vậy. Ngày mai chị về lấy đi, tuyệt đối Tư lệnh không làm mất của chị đâu.”

Họ đã đi xa rồi, mà những câu nói đó luôn văng vẳng bên tai Tịnh Vi. Dẫu biết sớm muộn gì cũng có ngày này, nhưng sao lòng nàng vẫn âm ỉ, như bị vật gì đó đè nặng khiến người ta khó thở. Đêm về nàng mất ngủ, liền đứng dậy ra ngoài. Cho tới khi vào phòng trên lầu, nàng mới bất ngờ hoảng sợ… thì ra nàng đi vào căn phòng ngày xưa hắn còn sống với nàng. Từ khi sinh Duệ nhi xong, nàng đã dọn xuống phòng khách dưới lầu, đến nay đã gần hai năm không tới đây. Người hầu vẫn thường quét dọn sạch sẽ, trang trí vẫn ngăn nắp gọn gàng, hệt như lúc hắn và nàng còn mặn nồng. Trên bàn phấn kiểu Âu kia, có chiếc hộp đựng đồ trang sức tinh xảo, khi hắn tặng cho nàng còn nói đùa: “Nếu ai mua được cái hộp ‘lấy gùi bỏ ngọc’[2] đẹp thế này, anh nghĩ cũng đáng.” Kể từ đấy, những trang sức vòng vàng hắn tặng, nàng đều cất vào đó. Giá móc quần áo bên cạnh bộ sofa kiểu Âu kia, thường treo bộ quân phục hắn mặc hằng ngày, vừa bước vào đã có thể ngửi được mùi thuốc lá bạc hà thoang thoảng. Hắn hay mặc quân phục, trông thật oai hùng và uy phong lẫm liệt, nhưng nàng thích nhất hắn mặc thường phục. Bây giờ, nơi đó đã trống trơn.

Nàng đi từ từ, dường như thời gian quay trở lại, nàng ngồi trước bàn phấn, hắn giúp nàng cột tóc. Dù hắn co kéo mãi vẫn không xong, nhưng hai người thấy thật ấm áp, cảm thấy dùng nửa ngày để cột mái tóc cũng xứng đáng. Tuy đến cuối cùng Hỉ Thước phải sửa, nhưng hắn rất thích… Thì ra, mọi thứ đều là hư vô.

Nàng chầm chậm bấm mật mã hộp trang sức, một tiếng ‘tách’ vang lên, nắp hộp vẫn mở ra như cũ. Đủ các màu sắc tỏa sáng, nào là kim cương lấp lánh, nào là ngọc trai mượt mà, nào là phỉ thúy xanh biếc, nào là mã não hồng tươi, thứ nào cũng đắt giá… Lúc đó hắn nuông chiều nàng… Hệt như năm xưa, có một ngày nàng nghe Lục di thái nói với Tứ di thái: “Chẳng qua thiếu phu nhân ỷ được Đại thiếu yêu thương, nên mới đỏng đảnh. Vậy mà Đại thiếu cũng làm ngơ… coi chừng sau này cô ta mắc sai lầm…” Nàng không cần hắn chiều chuộng, thực sự không cần. Nàng chỉ cần hắn yêu nàng, đối tốt với nàng, trân trọng nàng… Chẳng cần dùng những thứ châu báu này, trang sức này… Nàng chỉ cần hắn đặt nàng trong lòng. Nhưng chuyện đơn giản thế đấy mà hắn làm không được, huống gì là mãi mãi bên nhau… Nó chỉ như cầu vồng sau cơn mưa, đẹp trong chớp mắt rồi biến đi không dấu vết.

Ở một góc sáng sủa đặt một chiếc hộp nhỏ tinh tế, không biết hắn tặng nó cho nàng khi nào. Nàng trông thấy đã thích, liền đem để nó một nơi dễ nhìn. Từng có khoảng thời gian, ngày nào nàng cũng ngắm nghía, đến giờ đã hai năm rồi chưa mở… Nàng từ từ mở ra, trong hộp đựng chiếc nhẫn cỏ đuôi chó ngày đó hắn đưa nàng…

Cả con đường khu vườn đều lát đá, hai bên trồng cây cảnh xen kẽ vài khóm mai, gió lùa qua làm hương mai tỏa càng thêm ngào ngạt. Con đường xoay vòng qua các hàng cây, ánh trăng non và những ngôi sao lấp lánh trải dài như con sông uốn khúc, êm ả và yên tĩnh. Hách Liên Tĩnh Phong sợ nàng lạnh, liền ôm lấy cơ thể nàng, hai người im lặng bước chầm chậm bên nhau, thỉnh thoảng ngước lên nhìn bầu trời bao la, các ngôi sao lấp lánh như những viên kim cương phát ra tia sáng rực rỡ…

Hắn cúi đầu hát bài hát tiếng Anh bên tai nàng:

I take you to be my wife, my partner in life and my one true love/Anh sẽ nhận em làm vợ, một phần của đời anh và là tình yêu chân thành của anh.

I will cher­ish our friend­ship and love you to­day, to­mor­row, and forever/ Anh sẽ trân trọng tình bạn, tình yêu của chúng ta hôm nay, ngày mai và mãi mãi.

I will trust you and hon­or you/Anh sẽ tin tưởng và tôn trọng em.

I will laugh with you and cry with you/ Anh sẽ cười và sẽ khóc cùng em.

I will love you faith­ful­ly/ Anh sẽ chung thủy với em.

Through the best and the worst/ Dù tốt đẹp và khốn khó.

Through the dif­fi­cult and the easy/ Dù khó khăn và dễ dàng.

What may come I will al­ways be there/Bất kể xảy ra điều gì, anh cũng sẽ ở bên.

As I have giv­en you my hand to hold/ Anh đã đưa tay mình cho em nắm.

So I give you my life to keep/Anh gởi em cả cuộc đời anh.

So help me God/ Xin hãy giúp tôi, Đức chúa trời!

Giọng hắn ngọt ngào quyến rũ như thứ rượu ngon hảo hạng, nàng say theo lời ca của hắn. Hắn chầm chậm ngắm chiếc nhẫn cỏ trên ngón tay mình, tựa hồ cả đời yên ổn và an tâm. Hắn đưa tay nâng cằm nàng lên nhìn đối diện, lẳng lặng nói: “Mãi mãi bên nhau.”

Dường như những thứ đó chỉ diễn ra trong mơ, vì vậy hoàn toàn không có thật. Có đôi khi nàng cũng chẳng phân biệt được đó là chiêm bao hay là sự thật đã từng xảy ra… Nhưng chiếc nhẫn cỏ này chân thực tồn tại. Nước mắt nàng lại lăn xuống từng giọt, từng giọt… Nàng không nên tin hắn, nếu chưa từng tin tưởng hắn, hôm nay nàng có thể sống tốt hơn… Cuộc đời vẫn luôn như thế…

[1]Tùy quân phu nhân: Tức vợ của quan quân, ở trong doanh trại để chăm sóc và sống cùng quan quân đó.

[2]Nguyên tác: “mãi độc hoàn châu” Người nước Sở qua nước Trịnh bán ngọc, trong tráp đừng đầy ngọc quý giá, nhưng người nước Trịnh chỉ mua cái tráp, đem trả ngọc lại. Ví với  người có đầu óc thiển cận, không biết nhìn xa trông rộng.

Categories: Trái măng cụt | 4 Comments

Post navigation

4 thoughts on “Giang Nam Hận – chương 31

  1. goodluck.thao

    huhu sao anh chị này chưa có tí dấu hiệu làm lành nào vậy đã thế ngày lại càng xa nhau, khó hàn gắn hơn vậy. Để càng lâu sẽ càng khó hơn đấy, em bé đã được gần 2 tuổi rùi này, thông thường đó là cầu nối vững chắc và nhanh chóng nhất để gắn kết mà sao chưa thấy gì. Ôi tình hình thời gian trôi vùn vụt như thế mà không có tí động tĩnh gì cả cứ kéo dài thế này là sẽ đi theo vết xe đổ của đời trước mất. Hi vọng tác giả sẽ tạo tình huống mới cho a c này và cám ơn chị đã edit truyện đều hằng ngày nha, ngày nào e cũng vào ngắm đấy ạ

    • haynhulatinhnhan

      Sinh thêm đứa nữa mới huề nổi em ơi :d eheheh ngược tới chương cuối. Hết ngọt rồi!

      • goodluck.thao

        AH còn phải sinh thêm đứa nữa cơ à chị

      • haynhulatinhnhan

        nhà ta có tất cả ba bé. Hai trai 1 gái! :d

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s

Create a free website or blog at WordPress.com.

%d bloggers like this: