Giang Nam Hận – chương 20


Chương 20 – Đèn đêm bên song cửa.

Trong phòng họp của quân đội, bầu không khí đầy căng thẳng. Từ ngày dẹp yên cuộc nổi loạn của Hách Liên Tĩnh Lôi và Hách Liên Tĩnh Triết, lực lượng thanh niên đi theo Hách Liên Tĩnh Phong đạt mức kỉ lục. Đại diện cho thành phần tướng lĩnh trẻ là Triệu Bỉnh Khiêm[1] liên tục đề xuất Đại thiếu tấn công trước cuối năm. Nhưng các lão tướng xuất thân từ phò trợ lão Đốc quân lại đề nghị quan sát thêm tình hình. Tạm thời hai cánh tranh cãi gay gắt mà vẫn chưa đưa được đáp án chung, chỉ chờ Hách Liên Tĩnh Phong lên tiếng.

Đương nhiên Hách Liên Tĩnh Phong biết, lúc này là cơ hội ngàn năm một thuở của miền Bắc. Từ sau khi đại soái miền Nam Đoàn Tông Khang qua đời, hai con trai Đoàn Húc Nhân, Đoàn Húc Đức đã phân chia thành hai thế lực, tranh đoạt quyền lực và quân sự. Đoàn Húc Đức vì cưới con gái rượu của Đốc quân bảy tỉnh Tây bộ Tăng Thái Hiến, nên được quân Tây bộ ủng hộ mạnh mẽ. Mặc dù thế lực Tây bộ tương đối yếu hơn so với bốn miền, nhưng có ông ta ủng hộ thì không thể xem thường. Nếu chẳng phải Đoàn Húc Nhân là con vợ cả, hơn nữa mẹ hắn ta là gia tộc có thế lực trong quân đội miền Nam, thì chắc chắn không phải là đối thủ của Đoàn Húc Đức. Vì vậy tạm thời khó đoán xu thế của cả hai. Mọi phương án đã sắp xếp xong, hắn dĩ nhiên tường tận chi tiết, nếu bây giờ xuất binh cũng không thành vấn đề.

Thế mà Hách Liên Tĩnh Phong lại lo lắng, mặc dù đã nói thời cơ lần này mất đi khó kiếm lại. Hắn xưa nay làm việc luôn quyết đoán nhanh chóng, nhưng chẳng hiểu sao bây giờ đáy lòng luôn bất an. Vì vậy trước mặt các tướng lĩnh tạm thời chưa có câu trả lời dứt khoát, Hách Liên Tĩnh Phong chỉ lạnh lùng quét mắt một vòng khiến ai nấy đều rùng mình, tiếng hắn thản nhiên đầy uy nghi vang lên: “Hôm nay thảo luận tới đây thôi, ngày mai nếu các người vẫn chưa đưa được ý kiến thống nhất thì cứ theo lệnh tôi mà làm.” Các tướng lĩnh tuân lệnh trả lời: “Vâng!”

Hách Liên Tĩnh Phong trầm mặc ngồi trước bàn, nơi hắn hay xử lý các công văn, đốt điếu xì gà Cuba nhả khói bay lượn lờ. Hắn thường ít hút thuốc. Khổng Gia Chung đi theo Hách Liên Tĩnh Phong đã lâu, tuy bề ngoài hắn ung dung nhưng bên trong đang băn khoăn như gặp phải chuyện gì rất cam go. Y biết bây giờ Đại thiếu đối với thiếu phu nhân một ngày không gặp tựa cách ba thu, thiếu phu nhân lại đang có thai, Đại thiếu e là khó ra quyết định. Y lẳng lặng đứng bên cạnh san sẻ.

Bây giờ là mùa đông nên ngày ngắn đêm dài, chỉ chốc lát bầu trời đã tối om. Hách Liên Tĩnh Phong vẫn chưa có ý định về phủ. Khổng Gia Chung đành nhắc nhẹ: “Đại thiếu, đã trễ rồi, để tôi chuẩn bị xe.”

Bấy giờ Hách Liên Tĩnh Phong mới ngước lên nhìn y, nói: “Gia Chung, cơ hội này rất khó có được.”

Khổng Gia Chung đương nhiên hiểu tâm tư hắn, thực sự rất khó quyết định, vì thế… y đáp: “Vâng, đúng vậy!”

Hách Liên Tĩnh Phong quay nhìn bóng đêm ngoài cửa sổ, thật lâu sau mới nói: “Cha tôi đã chờ nhiều năm ròng mà chưa chạm tới…” Tục ngữ có câu ‘nhi nữ tình trường, anh hùng khí đoản’[2], cuối cùng hắn đã hiểu.

Trở về phủ đã qua giờ dùng bữa, vào đại sảnh thấy Hỉ Thước đang bê mâm cơm còn nguyên từ trên lầu đi xuống. Hách Liên Tĩnh Phong hỏi: “Sao vậy? Nhà bếp nấu gì thiếu phu nhân không thích ăn hả?”

Hỉ Thước nhớ chuyện Tịnh Vi nôn mửa mãi bị Đại thiếu dọa đuổi đầu bếp, vội lắc đầu trả lời: “Dạ không phải! Hai ngày nay tiểu thư luôn buồn ngủ, giờ vẫn ngủ chưa thức.”

Hách Liên Tĩnh Phong lúc này mới yên lòng, cười nói: “Kêu nhà bếp lo đủ mọi thứ trong vòng mười hai tiếng cho tôi, ngoài ra nếu thiếu phu nhân thích ăn món gì đặc biệt thì phải lập tức nấu ngay. Hãy làm theo đúng lời tôi dặn.”

Hỉ Thước là người ruột để ngoài da, thấy Đại thiếu quan tâm tiểu thư như vậy, dĩ nhiên rất vui vẻ, liên tục gật đầu chạy vào nhà bếp dặn dò.

Hắn nhẹ nhàng đi vào phòng, nàng say sưa ngủ không hề hay biết, nàng đã mang thai ba tháng mà chưa thấy bụng, thân hình vẫn mảnh khảnh. Hách Liên Tĩnh Phong sợ đánh thức nàng, rón rén ngồi xuống mép giường. Trời mới chớm đông, sợ nàng lạnh, Hách Liên Tĩnh Phong đã gọi người mở lò sưởi, vì thế trong phòng rất ấm áp, thỉnh thoảng làn hơi từ máy sưởi thổi ra lay động tấm rèm cửa nhấp nháy như người hấp hối. Nàng lười biếng nằm gọn trong chăn, phà hơi thơm ngát. Thần thái mềm mại đáng yêu kia khiến Hách Liên Tĩnh Phong bật cười, cảm thấy cả thế gian không gì đẹp hơn điều này.

Trên đầu giường đặt vài quyển sách, chắc nàng đọc đến mệt mỏi mà ngủ. Hắn đột nhiên nghĩ trước ngày xuất binh cần phải dặn nàng bớt đọc sách, nàng bây giờ đang mang thai, cứ ham đọc sẽ làm hỏng mắt. Chờ sau này cơ thể khỏe mạnh, nàng muốn đọc bao nhiêu hắn cũng sẽ không cản. Nàng thực sự là khắc tinh đời này của hắn, yêu thương nàng, cưng chiều nàng đến quên mất bản thân. Có nhiều lần hắn hoảng hốt không thể yêu chiều nàng như thế, nhưng cũng bàng hoàng phát hiện mình đã thực hiện xong. Kẻ hầu người hạ thành thật nói đúng một việc, hắn cứng họng đành cười.

Mấy cuốn sách kia là sách tiếng Anh, vừa nhìn đã biết mua từ nước ngoài về. Hắn biết ngày trước Tịnh Vi học trong trường Dòng Maria, dĩ nhiên thông hiểu Anh ngữ, nên hắn không bất ngờ khi nàng đọc sách này. Nhưng không biết vì sao hắn cảm thấy mấy quyển sách đó thật quen thuộc, như đã từng thấy qua. Hắn suy nghĩ rồi sực nhớ, đây là quà bạn thân Tịnh Vi tặng khi nàng từ Giang Nam trở lại miền Bắc, người ấy đi cùng Tiêu Dương. Nhắc tới gã Tiêu Dương, hắn luôn khó chịu. Lúc hắn chưa quen biết Tịnh Vi, gã đã cùng nàng này này nọ nọ…

Trước đây vì sức khỏe mẹ yếu ớt mang nhiều bệnh, không thể làm bạn bên cạnh cha. Nhị di thái được cha cưng chiều nên hai con trai là Hách Liên Tĩnh Lôi và Hách Liên Tĩnh Triết vô cùng kiêu căng. Có lần cha tặng cho hắn một khẩu súng ngoại nhập, hai người họ liền nhào tới giật lấy. Dẫu rằng từ bé hắn đã lạnh lùng, chẳng thích tranh giành với ai, nhưng khẩu súng đó chỉ liếc mắt liền thích. Đương nhiên hắn đâu cam lòng bị cướp, liền ẩu đả với họ, thậm chí người hầu cũng ngăn không được. Mãi đến khi cha tới, hắn vẫn còn đánh nhau cùng bọn Hách Liên Tĩnh Lôi, dù lấy hai chọi một, hắn vẫn chưa bị đá bay. Cuối cùng, hắn dĩ nhiên đoạt lại thứ đồ thuộc của mình. Nhắc tới cũng lạ, từ đó về sau, hai anh em Hách Liên Tĩnh Lôi và Hách Liên Tĩnh Triết thấy hắn thì hơi sợ sệt, hết dám lên mặt.

Xưa nay thứ hắn muốn được đều dễ như trở bàn tay, không tốn chút sức. Từ khi về nước, mọi người vì quyền thế và danh lợi mà nịnh hót hắn, nếu hắn ưa thích, chỉ cần liếc mắt thì sẽ có người an bài chu đáo. Nhưng Tịnh Vi là ngoại lệ, hắn nâng niu yêu thương trong tay, vẫn chẳng thể nắm bắt được nàng.

Hách Liên Tĩnh Phong bật cười, thuận tay quơ đại một quyển sách, muốn nhìn thử rốt cuộc nàng đọc thứ gì. Mới cầm bìa sách cứng ngắc lên, thì có vật gì đó rơi trên mặt thảm, hóa ra là tấm ảnh. Hắn cúi người cầm lên nhìn, chỉ thấy một nỗi tức giận đánh thẳng vào ót. Đây rõ ràng là ảnh của Tịnh Vi và Tiêu Dương. Trong ảnh Tịnh Vi cười nhẹ, đầy quyến rũ. Tiêu Dương đứng bên cạnh nàng, vừa ẩn tình vừa anh tuấn hiên ngang. Hắn bỗng nhớ ngày bác sĩ Ngô – bác sĩ gia đình phủ Đốc quân gọi điện thoại báo tin Tịnh Vi mang thai, hắn vào phòng liền thấy nàng vội vàng nhét lung tung thứ gì đó vào sách, chắc là tấm ảnh này. Hèn chi nàng rất thích đọc sách, có lẽ là ngắm ảnh, nhìn vật nhớ người. Trái tim hắn như ai đâm một dao, miệng vết thương không biết nông hay sâu, dường như chẳng dấu vết, nhưng đau đớn như thế, bi thương như thế…

Hắn chẳng biết cảm giác này là gì, chỉ cảm thấy mọi hành động trước đây thật ngây thơ đáng buồn cười. Hóa ra lòng nàng không đặt tại nơi này, người thiếu trái tim thì sao có thể bị hắn làm rung động? Hắn thất bại, hoàn toàn thất bại. Cho dù nàng mang thai con của hắn, cũng không yêu hắn, nhớ nhung mong mỏi vẫn là gã đàn ông khác, một gã vì nàng mua hạt dẻ, tách vỏ hạt dẻ… Đây là mùi vị gì? Ha ha, hắn chẳng biết nữa… Loại mùi vị này tựa như đang giữa mùa hè nắng cháy chói chang, hắn bị đẩy vào trong mùa đông lạnh giá, lạnh đến nỗi xương lồng ngực hắn rạn vỡ, gió luồn qua lỗ hổng ấy rít những tiếng kêu vù vù.

Tịnh Vi tỉnh dậy rất muộn, nàng duỗi thẳng eo, sờ vùng bụng vẫn chưa lộ rõ, nhỏ giọng lẩm bẩm: “Nhóc ngoan, có phải con đói bụng rồi không? Mẹ hư quá, ham ngủ để con đói!” Nàng thủ thỉ xong với đứa bé, mới quay đầu nhìn quanh. Trên góc tường treo một chiếc đèn sáng mờ mờ ảo ảo, trong phòng không một bóng người, Hách Liên Tĩnh Phong vẫn chưa về. Nếu hắn về, việc đầu tiên sẽ tới nhìn mẹ con nàng. Nàng biết hắn rất yêu thương nàng. Thậm chí lúc Tịnh Tường rời khỏi cũng đành thừa nhận: “Chị gái, Đại thiếu thực sự rất yêu chị.” Nàng hiểu chứ, làm sao nàng lại không hiểu? Từ khi nàng mang thai, hắn dăm ba hôm lại ngồi bên cạnh giải khuây với nàng, sợ nàng ngồi nhiều mau mệt, nằm nhiều chóng chán, rãnh rỗi sinh buồn bực…

Nàng bấm chuông điện, Hỉ Thước rất nhanh đẩy cửa vào, hỏi: “Tiểu thư, muốn dùng cơm không? Em gọi nhà bếp mang lên ngay!”

Tịnh Vi gật đầu, nhìn bầu trời đã chuyển màu như mực, nói: “Tới giờ này rồi mà Đại thiếu chưa về hả em?”

Hỉ Thước đáp: “Đại thiếu về rồi ạ, đang ngồi trong thư phòng. Nghe thím Vương nói chuẩn bị đi ra ngoài, chắc trong quân đội có chuyện.”

Tịnh Vi thở dài, đã trễ thế này còn phải đi, chắc có việc khẩn cấp. Hắn luôn bận rộn mà nàng không thể san sẻ.

Trương Lập nơm nớp lo sợ đứng trước cửa văn phòng, Đại thiếu từ khi rời phủ lên xe tới đây mặt vẫn lạnh như tiền, quả thực khiến mọi người xung quanh bị thương do giá rét. Từ xa trông thấy Khổng Gia Chung bước tới, y như thấy Bồ Tát cứu tinh, nhanh nhẩu chào đón thì thào: “Tổng thư kí Khổng, anh tới rồi.”

Khổng Gia Chung hỏi: “Có chuyện gấp gì vậy?”

Trương Lập chỉ đáp: “Chúng tôi cũng chẳng biết vụ gì! Đại thiếu về phủ một lát, đi ra thì mặt lạnh như tiền.”

Khổng Gia Chung suy nghĩ, thăm dò hỏi: “Đừng nói ngài ấy cãi nhau với thiếu phu nhân nhé?” Khả năng này rất ít, bởi Đại thiếu đối với thiếu phu nhân yêu thương khôn tả, ngay cả nói nặng cũng chẳng có thì sao cãi nhau? Huống chi bây giờ thiếu phu nhân đang mang thai. Nhưng thủ lĩnh của y, chắc chỉ có mỗi thiếu phu nhân mới khơi dậy nổi sự tức giận, người khác mượn gan hùm cũng chả dám.

Trương Lập lắc đầu, nói: “Không có! Tôi với các anh em đứng ngoài chẳng nghe mô tê gì.”

Khổng Gia Chung nhẹ nhàng đẩy cửa đi vào, giọng lạnh buốt của Hách Liên Tĩnh Phong đã dội tới: “Cút hết ra ngoài, ai tôi cũng không muốn gặp.”

Khổng Gia Chung gọi một tiếng: “Đại thiếu.” Chỉ nghe tiếng Hách Liên Tĩnh Phong quát: “Tôi nói ra ngoài, anh không nghe thấy sao?”

[1]Ban đầu tên này là Lý Bỉnh Khiêm, nhưng các chương sau đều là Triệu Bỉnh Khiêm, mình đoán chắc tác giả nhớ nhầm tên nhân vật hehehe. Để thống nhất, mình chọn Triệu Bỉnh Khiêm cho toàn tác phẩm.

[2]Tình yêu trai gái sẽ làm người anh hùng mất chí khí.

Categories: Trái măng cụt | Leave a comment

Post navigation

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s

Create a free website or blog at WordPress.com.

%d bloggers like this: