Giang Nam Hận – chương 13


 Chương 13 – Cỏ thơm mùi cũ.

Nàng từng nghĩ có lẽ không còn cơ hội gặp hắn, nhưng khi hắn xuất hiện rồi ngang ngược chiếm gần hết chiếc giường thì nàng cứ ngỡ mình chiêm bao. Tịnh Vi nhìn màu sắc trong phòng, trời đã gần sáng. Vậy là nàng ngủ đến hừng đông, không giật mình cũng chẳng nằm mơ. Lúc tỉnh giấc còn thấy mình nép vào ngực hắn, như sưởi ấm như yêu thương. Hắn vẫn chìm trong giấc ngủ, khác hẳn bình thường, vẻ mặt trẻ con. Hôm qua là sinh nhật nàng, hắn bất ngờ xuất hiện tại Giang Nam, cùng nàng chung vui, dẫu rằng hắn không biết. Nàng lẳng lặng nhìn hắn, sau khi tưởng đã mất bây giờ có được, cảm giác thật thỏa mãn. Trong nháy mắt, nàng bỗng hi vọng cho thời gian ngừng lại, cứ như thế này…

Toàn thân nàng chấn động mạnh, nàng làm sao thế? Tại sao có ý nghĩ này? Không phải nàng dửng dưng, nên hờ hững bất cần? Hắn đối với nàng lúc lạnh lúc nóng, nhiều người nói hắn yêu thương nàng, bao gồm cả Hỉ Thước. Nàng cũng luôn biết điều ấy. Sao nàng có thể không biết? Khi bốn mắt chạm nhau, sóng mắt hắn lấp lánh như say đắm muôn vàn. Nhưng nàng sợ, sợ hắn đối với nàng chỉ đam mê nhất thời, sợ tóc xanh chưa bạc mà ân ái đã nhạt phai, càng sợ mình hãm sâu trong bể tình, không thể giải thoát. Hắn muốn mẫu phụ nữ nào mà chẳng được? ‘Yến gầy, Hoàn béo’[1], miễn hắn muốn, chỉ cần liếc mắt, cấp dưới sẽ an bài vẹn toàn. Đến lúc đó nàng ra sao? Dùng cách gì để xử trí mình đây? Nếu chưa từng có được, cuộc sống cứ nhàn tản trôi qua. Cứ thế nhìn hắn phong lưu phóng khoáng dập dìu bướm ong, nàng làm người xem cuộc vui ngắm cảnh đẹp. Nếu từng có được mà mất đi… thứ cảm giác này, loại sợ hãi mãnh liệt này vương vít lấy nàng, tựa như tiến một bước phía trước là biển rộng mênh mông, nàng sẽ chết chìm trong đó. Không, nàng không thể bước tới! Nàng từ từ rời ngực hắn, dường như hắn cảm giác được, đưa tay kéo nàng ôm chặt vào nơi ấm áp ấy. Nàng không dám cử động tiếp, hồi lâu sau mới nhẹ nhàng ngẩng đầu, thấy hắn vẫn ngủ, hô hấp sâu. Bấy giờ nàng mới rón rén rời khỏi giường.

Hỉ Thước đã chờ bên ngoài, thấy nàng đi ra liền chào đón, nói: “Tiểu thư, mọi thứ đã chuẩn bị xong.”

Tịnh Vi chẳng có chút cảm giác thèm ăn, chỉ đáp: “Khỏi cần mang tới sớm.” Quay đầu dặn tiếp: “Em chuẩn bị vài món kiểu Tây đi!”

Hỉ Thước che miệng cười: “Tiểu nhân đã lo xong rồi, đều là các món ngày thường Đại thiếu thích ăn.”

Tịnh Vi bị cười đến ngượng ngùng, làm ngơ luôn cô nàng. Bỗng Hỉ Thước nhớ tới một chuyện, nói: “Tiểu thư, sáng sớm lão gia cho người tới mời chị sang thư phòng.”

Tịnh Vi đến cửa thư phòng, người hầu Hứa Toàn đã đứng đợi, vừa thấy nàng tới, cười chào một tiếng: “Đại tiểu thư.” Sau đó gõ cửa: “Thưa Tư lệnh, đại tiểu thư đã tới.” Rồi đẩy cửa mời Tịnh Vi vào trong. Giang Hải Quyền đang ngồi trên ghế, thấy nàng vào mới đứng dậy.

Tịnh Vi hỏi: “Cha! Cha tìm con có việc ạ?”

Giang Hải Quyền nhìn nàng, thở dài đáp: “Ta tìm con có chút chuyện.” Dừng hồi lâu rồi nói tiếp: “Hôm qua Nhị di nương con tới tìm ta, bảo hôm nay em gái con muốn đi chung tới miền Bắc, nhờ con chăm sóc tốt nó.” Thực tế, Nhị di thái tối qua thỏ thẻ bên tai ông cả buổi, nào là Tịnh Tường có ý với Đại thiếu, hi vọng ông thuyết phục Tịnh Vi tạo một số cơ hội cho em gái. Bà ta đoán sau này Đại thiếu sẽ ba vợ bốn nàng hầu, nếu Tịnh Tường có thể làm lẽ thì cũng giúp Tịnh Vi củng cố thêm địa vị chủ quản gia đình. Vả lại với thủ đoạn của Tịnh Tường, rất nhanh sẽ giống bà ta ở phủ Tư lệnh, trở thành chủ nhân chân chính.

Tịnh Vi thấu hiểu, không hài lòng, chỉ trả lời: “Đây là điều đương nhiên.”

Tất cả mọi chuyện, nàng có quyền nói chữ ‘không’ sao? Trước đây quyền lựa chọn không nằm trong tay nàng, thì bây giờ quyền cự tuyệt cũng thế. Giang Hải Quyền nhìn nàng hồi lâu mới nói: “Tịnh Vi, con càng lớn càng giống mẹ con. Ngay cả tính cách cũng vậy.”

Mũi Tịnh Vi cay cay, thì ra cha vẫn còn nhớ diện mạo của mẹ. Giang Hải Quyền im lặng nhìn nàng chăm chú, lại như không phải nhìn nàng, mà dường như thông qua nàng tìm bóng hình xưa cũ… bóng hình người ấy. Bỗng chốc thư phòng chìm vào yên tĩnh, Tịnh Vi cứ đứng đấy. Thật lâu sau Giang Hải Quyền vào sâu bên trong thư phòng lấy chiếc hộp gỗ đàn hương. Chiếc hộp hơi cũ kĩ, hẳn đã trải qua vài chục năm nhưng bề mặt nhẵn mịn, sạch sẽ, như có người lau chùi hàng ngày. Giang Hải Quyền chầm chậm bước tới, hai tay đưa nó cho nàng, nói: “Đây là vật lúc ta chưa phát tài tặng mẹ con, tuy đơn sơ nhưng mẹ con rất thích… Con hãy giữ lấy.”

Tịnh Vi nhẹ nhàng mở nắp, bên trong là một chiếc vòng ngọc, dù không quá tinh xảo nhưng trơn bóng mượt mà. Dường như có người thường xuyên vuốt ve, mới sáng bóng như thế. Nàng khẽ ngẩng đầu nhìn cha, chỉ thấy ông đã tiều tụy hơn so với một năm trước, tóc đã bạc trắng, quả nhiên thời gian không chừa bất kì kẻ nào. Lòng nàng thật xót xa, không biết vì vẻ bề ngoài của cha hay vì chiếc vòng tay của mẹ… Cha cẩn thận gìn giữ nó sáng láng mấy năm qua, chắc vẫn vương vấn chút tình với mẹ.

Giang Hải Quyền thở dài, nói: “Tịnh Vi, cá tính con như vậy cũng không hay đâu. Nếu muốn điều gì con hãy nên tranh thủ, đừng cái gì cũng thờ ơ. Con và Đại thiếu có thể kết thành chồng vợ cũng đã là duyên phận lớn nhất…” Ánh mắt ông lại xuyên qua cửa sổ, nhìn xa xôi. Dẫu ông vì lợi ích mà đem gả Tịnh Vi cho Hách Liên Tĩnh Phong, nhưng vẫn hi vọng con gái của bà ấy hạnh phúc.

Dọc đường đến sân ga, lính canh gác nghiêm ngặt, tất nhiên rất nhiều người trong phủ đến đưa tiễn. Nhị di thái kéo cánh tay Tịnh Tường căn này dặn nọ suốt, rồi liên tục đến cạnh Hách Liên Tĩnh Phong cười nói nhờ hắn chăm sóc giúp. Hách Liên Tĩnh Phong chỉ đáp: “Em gái của Tịnh Vi cũng là em gái tôi. Tôi sẽ chăm sóc tốt.”

Tịnh Vi không nói gì, chỉ lẳng lặng đứng cười. Đang nói chuyện, bỗng nghe tiếng Sơ Hương vang lên: “Tịnh Vi.”

Thì ra Tiêu Dương biết hôm nay bọn họ về miền Bắc, nên rủ Sơ Hương đến đưa tiễn. Chóp mũi, hốc mắt Sơ Hương đều hồng hồng, nắm cánh tay nàng nói: “Sao đi mà chả hó hé với tớ một tiếng, nếu không nhờ Tiêu Dương, tớ chẳng biết hôm nay cậu đi! Vừa rồi còn bị đám thị vệ ngăn cản, nếu không phải bọn họ biết tớ và Tiêu Dương, chắc vào không được.”

Sơ Hương luôn có dáng vẻ này, nôn nôn nóng nóng, đối với Tịnh Vi vô cùng tốt. Tịnh Vi biết đây là lỗi của mình, đành nói: “Chờ chừng nào nghỉ học, thì cậu tới miền Bắc thăm tớ!”

Sơ Hương trách trách móc móc, rồi dúi vào tay nàng vài cuốn sách: “Tặng cậu, sách cậu thích nhất đó! Tớ nhờ anh tớ mua ở nước ngoài gởi về.” Người hầu đến mời, Sơ Hương cứ ôm nàng không thả.

Trương Lập tới cạnh Hách Liên Tĩnh Phong, nói: “Đại thiếu, đến giờ rồi.” Hách Liên Tĩnh Phong gật đầu.

Tịnh Vi biết sắp phải đi, đẩy cô nàng ra cười, dặn: “Được rồi, tớ phải đi. Nhớ viết thư cho tớ nhé!”

Khi chuẩn bị lên tàu, lại nghe tiếng Sơ Hương vang lên: “Tiêu Dương, tên ngốc này! Túi hạt dẻ rang cậu tìm lâu mới mua được, sao không đưa cho Tịnh Vi?”

Nàng quay lại, Tiêu Dương và Sơ Hương bước tới đem gói to đưa cho nàng. Hắn bình tĩnh nhìn nàng rồi nhỏ giọng: “Cậu bảo trọng.”

Hách Liên Tĩnh Phong thấy vẻ lưu luyến của Tiêu Dương thì càng thêm gai mắt, liền hất mắt về phía Trương Lập. Trương Lập là người tinh ý, đưa hai tay nhận món quà. Hách Liên Tĩnh Phong cúi đầu thì thầm bên tai Tịnh Vi: “Chúng ta nên lên đường, đêm qua em cũng mệt mỏi.” Hắn thỏa mong ước vì bắt gặp nàng đỏ mặt. Hắn ôm lấy eo nàng như tuyên bố chủ quyền, nhìn Tiêu Dương gật đầu, nói: “Cảm ơn Tiêu tiên sinh!” Rồi xoay người lên tàu.

Nàng luôn đi tàu một mình, lúc này kèm thêm hắn, nàng cảm thấy chiếc ghế lô thoáng chốc trở nên nhỏ hẹp. Hắn thường thích ngắm nàng, hệt nàng là một bình hoa, cứ thích nhìn chằm chằm. Bình thường ở bên cạnh nhau họ cũng hay yên lặng, nên nàng ngó lơ hắn, dựa vào thành ghế nhìn ra ngoài. Cảnh vật quen thuộc từ từ xoẹt qua, từng ruộng lúa, từng hàng cây, từng thôn làng, lướt qua như khách qua đường. Ngọn gió thu luồn qua khung cửa sổ, mang hơi thở mùa thu liên tục thổi vào khiến những sợi tóc nàng bay bay. Nàng đưa tay vuốt mái tóc dài, vén nó ra sau tai theo thói quen. Chiếc vòng ngọc trên tay trái khẽ chạm vào má, mịn màng như nước. Nàng chầm chậm đưa tay sờ, không biết vì sao sáng sớm cha đã trao nó cho nàng, nàng vừa thấy đã vô cùng thích, quay về liền đeo ngay. Nó tựa như tay mẹ vỗ trên trán nàng khi nàng làm phật ý bà, rất thoải mái khoan khoái. Giờ ngắm kĩ, thật nhớ mẹ.

Trước ghế là chiếc bàn con bằng gỗ tử đàn đặt chậu hoa phù dung đang nở lưa thưa vài đóa rất đẹp. Ngoài ra trên bàn còn bày một ít trái cây, bánh mứt… Túi hạt dẻ rang Tiêu Dương đưa cũng để trước mặt Tịnh Vi. Hách Liên Tĩnh Phong thấy nàng cúi đầu, sắc mặt ảm đạm như vô cùng khổ sở. Hóa ra nàng không quên được gã Tiêu Dương, nhìn đồ gã tặng thì thấy vật nhớ người! Hắn long đong mệt mỏi, không để ý việc ở miền Bắc, phớt lờ lời mọi người khuyên bảo chỉ vì muốn gặp nàng, muốn chúc mừng sinh nhật của nàng, mà nàng lại như thế, vậy còn hắn thì sao?

Hắn vốn bĩnh tĩnh ung dung, từ bé đã được cha cố ý bồi dưỡng, sớm cất giấu hỉ nộ, nhưng mỗi lần chạm tới nàng liền tan tành toàn bộ. Giờ thấy vẻ ảm đạm của nàng, hơn nữa hắn vẫn canh cánh chuyện hôm qua nàng cùng đám Tiêu Dương uống rượu bên ngoài, không tránh khỏi giận dữ. Hắn cầm túi hạt dẻ rang ném ‘phốc’ qua cửa sổ.

Tịnh Vi đang chìm trong suy tư, sực nghe tiếng động mới ngẩng đầu lên. Chỉ thấy hắn oán hận nhìn nàng chằm chằm, trống ngực đập phập phồng như cố đè nén thứ gì đó. Hách Liên Tĩnh Phong thấy nàng ngước lên, đôi mắt lẳng lặng trong veo như không biết xảy ra chuyện gì. Hắn bắt lấy bả vai nàng, giận dữ nhưng không dùng quá sức hét lớn: “Giang Tịnh Vi, em là kẻ lừa đảo!”

Tịnh Vi bị buộc phải đối diện với hắn, theo dõi ánh mắt thường chứa sự thản nhiên giờ đã chìm sâu đau đớn. Hắn bất động nhìn nàng, tiếp tục nói: “Tôi đối với em thế nào, em không biết ư? Sao em cứ nhớ mãi cái gã Tiêu Dương kia? Tôi là thằng ngốc, vì sợ em chịu ảnh hưởng binh biến mà gởi em về Giang Nam. Sinh nhật em, chạy suốt ngày đêm đến Giang Nam, chỉ vì muốn tham dự cùng… Em là kẻ lừa đảo, lừa thứ quan trọng nhất của tôi đến tầm tay, còn ngồi đó nhớ nhung người khác?”

Tịnh Vi cảm thấy trong đầu nổ ‘oành’ một tiếng trống rỗng. Hắn vì Hách Liên Tĩnh Lôi, Hách Liên Tĩnh Triết nổi loạn mới đưa nàng về Giang Nam… Hắn vì sinh nhật nàng mới đến Giang Nam… Nàng thấy trái tim mình đập thình thịch càng lúc càng gấp, máu toàn thân như dồn hết lên. Nàng đứng bất động, điều duy nhất có thể làm là nhìn hắn, nhìn hắn…

Hách Liên Tĩnh Phong từ từ nhẹ nhàng ôm nàng vào ngực như ôm lấy báu vật thế gian, vừa dịu dàng vừa trân trọng, vứt bỏ kiêu ngạo bản thân, cúi đầu nỉ non: “Em, kẻ lừa đảo này! Em không biết mình lừa mất trái tim tôi rồi sao?”

Nàng lừa  mất trái tim hắn rồi… ý của hắn là… Tịnh Vi có ngốc cũng hiểu ý hắn. Hắn ngồi tít trên cao, được vạn người ngưỡng mộ; hắn phong lưu phóng khoáng, lắm ong bướm vờn quanh; hắn tuổi trẻ anh hùng, tinh thần đầy hăng hái… Hắn thích nàng, nên mới đối với nàng như thế. Nàng thấy mình lâng lâng như đang bay trên mây, không thể tin. Hắn gián tiếp nói hắn yêu nàng… toàn thân nàng mất hết sức lực, mềm oặt mặc hắn ôm lấy, nơi nào đó trong lòng như đang lên men, liên tục thổi lên những bong bóng nhỏ.

Mái tóc nàng phảng phất mùi thơm nhè nhẹ, quanh quẩn trùm lấy hắn. Vài sợi tóc vướng vít ngón tay hắn, cơ thể mềm mại của nàng chân thực trong lồng ngực hắn… Hắn cảm thấy vô cùng thoải mái, thoải mái vô cùng, giờ mới biết cảm giác này gọi tên là hạnh phúc. Tựa như ngày xưa, hắn làm sai bị mẹ đánh vào mông, sau đó lại ôm vào lòng vỗ về, rồi cúi đầu kể chuyện cổ tích cho hắn nghe. Trước đây chưa biết, hiện giờ mới sực hiểu thì ra đó là hạnh phúc! Tựa như phút giây này, nàng để mặc hắn ôm vào ngực, không kháng cự, không giãy dụa, nghe hắn thì thầm, mặc hắn hôn môi… đến mãi mãi sánh ngang cùng trời đất.

Hắn không dám hỏi nàng, hắn là kẻ hèn nhát. Hắn không muốn hỏi và không dám hỏi. Hắn chỉ biết nàng đang trong vòng tay hắn, chân thực trong lồng ngực hắn, ai cũng đừng mong cướp đi, ai cũng đừng mong đoạt lấy. Nàng là của hắn, kể từ khi nàng gật đầu bằng lòng với cha đến miền Bắc, nàng chính là của hắn, vĩnh viễn là của hắn, mãi mãi là của hắn.

[1]Yến sấu, Hoàn phì: Chỉ hai mỹ nhân Dương qúy phi Dương Ngọc Hoàn nhà Đường và Hoàng hậu Triệu Phi Yến nhà Hán Thành Đế. Ý của bé Vi là cậu Phong muốn mập ốm gì chả được, muốn thì có ngay! 

 

Categories: Trái măng cụt

Post navigation

Comments are closed.

Blog at WordPress.com.

%d bloggers like this: