Giang Nam Hận – chương 9


Chương 9 – Mưa trên cây ngô đồng.

Tịnh Vi nhẹ nhàng mở mắt, sắc trời còn nhá nhem, mới tờ mờ sáng. Nàng theo bản năng đưa tay qua bên kia… nơi Hách Liên Tĩnh Phong vẫn thường nằm, một mảnh lạnh lẽo. Có lẽ tối qua hắn không trở về. Nàng thở dài, nghĩ đến một câu thơ: ‘Phong hầu nghĩ dại, xui chàng kiếm chi.’[1]

Nàng cựa quậy cuộn chăn ngồi dậy. Bỗng ngước đầu trông thấy Hách Liên Tĩnh Phong đang ngồi trên sofa nhìn nàng bất động, thứ ánh mắt mà nàng chưa từng gặp qua, như chứa đựng trăm ngàn cảm xúc. Chẳng biết có phải do sáng sớm hay không mà rất lạnh lùng, trong lạnh lùng mang theo thù địch. Sắc mặt hắn hốc hác, mắt đỏ ngầu, chắc cả đêm qua vì bận công việc mà mất ngủ. Trái tim nàng bỗng trào lên niềm yêu thương, cảm giác này chưa từng có với nàng. Nàng không tránh khỏi hồi hộp, phớt lờ ánh mắt ẩn chứa bao điều của hắn.

Tịnh Vi xuống giường từ từ đến gần hắn, dịu dàng hỏi: “Anh về rồi à, sao không nghỉ ngơi một chút?”

Hách Liên Tĩnh Phong ngấm ngầm nhìn nàng, diễn xuất quá chuẩn, chẳng lộ ra một tia sơ hở. Hắn lạnh lùng đứng dậy bước tới mép giường. Tịnh Vi mỉm cười im lặng, hắn chưa bao giờ biểu hiện như thế với nàng. Cho dù trước kia cả tháng đi thâu đêm, cũng không dùng vẻ mặt này với nàng. Thấy hắn nằm vật xuống, ngay cả dây nịt trên quân phục cũng không cởi. Nàng lặng lẽ đến gần, kéo chăn đắp lên người hắn. Đôi mắt hắn nhắm chặt, môi bậm kín như có chuyện vô cùng khó khăn. Nàng lập tức nhớ tới lời của Bát di thái hôm ấy, đoán chừng hắn rất phiền muộn.

Hôm qua Hách Liên Tĩnh Phong ngồi trong thư phòng cả đêm, cứ như thế lẳng lặng nhìn nàng. Khi hắn về vốn rất giận, nhớ đến việc nàng không muốn sinh con cho hắn, hận không thể vò nát nàng. Nhưng vừa nhìn thấy nàng cuộn người trên giường, mái tóc đen tuyền rối tung ôm lấy mặt, khiến khuôn mặt trắng noãn càng thêm phần yếu ớt, lại biến lửa giận hóa thành ba phần yêu thương. Hắn cứ nhìn từ xa xa, nhiều lần muốn xông lên lay nàng tỉnh để tra hỏi. Muốn hỏi rằng, hắn hao tâm tổn sức như thế lấy lòng nàng, hắn đào rỗng tâm tư chăm sóc nàng, vì sao nàng phải đối xử như thế với hắn?

Ấy thế mà hắn lại không dám! Lần đầu tiên hắn phát hiện mình hèn nhát như vậy, vô dụng như vậy, ngay cả can đảm chứng thực hắn cũng chẳng có! Hắn rất sợ, hắn không dám, hắn sợ nàng nói với hắn đó là sự thật, sợ nàng nói với hắn trái tim nàng gởi tận Giang Nam, chỉ vì lệnh cha mà phải lấy hắn. Hôn nhân giữa nàng và hắn, hắn biết cặn kẽ nhất. Người miền Nam và Tây bộ liên minh, thực lực của cha nàng yếu hơn lúc trước nên mới cần sự hỗ trợ binh lực và vũ khí của miền Bắc bọn họ, cha hắn đưa ra điều kiện… muốn gả nàng tới đây để làm cơ sở hợp tác, cha nàng đồng ý, song phương cùng trao đổi. Nhưng hắn vẫn động chân tình vì nàng. Hắn yên lặng cười khổ trong lòng. Nàng chẳng thèm để ý! Bất kể hắn tặng vàng bạc châu báu, đưa đồ chơi phương Tây, đưa mỹ phẩm, vân vân… cho dù nàng muốn cả ánh trăng, hắn cũng nghĩ cách hái xuống tặng nàng. Nhưng bọn họ lại chẳng có gì! Bất kể hắn làm gì để lấy lòng, nàng cũng chỉ cười nhẹ nói lời cảm ơn. Nàng đâu biết, hắn hi vọng nàng có thể dùng giọng điệu ngày ấy đối với gã đàn ông kia để nói chuyện với hắn, cười duyên dáng với hắn, cho dù mắng mỏ hắn vẫn thấy ngọt ngào. Thế mà tận bây giờ nàng chưa từng làm qua. Nàng luôn hờ hững, thản nhiên cười. Thậm chí ngay cả cử chỉ thân mật giữa nàng và hắn, nàng cũng âm thầm né tránh.

Không! Nàng là của hắn, cả đời này chỉ có thể là của hắn. Hắn là Hách Liên Tĩnh Phong, chỉ cần hắn muốn, không có điều gì là không được. Nàng không muốn sinh con cho hắn, hắn càng muốn nàng sinh.

Tịnh Vi kéo chăn chèn xuống mép giường, đắp kĩ cho hắn. Chuẩn bị rời đi thì bất ngờ hắn bắt lấy tay nàng, nàng giật mình nhìn hắn. Chỉ thấy đôi mắt hắn sâu thăm thẳm, trong sâu thẳm có ánh sáng nhấp nháy như hai ngọn lửa đang thiêu đốt. Nàng còn đang giật mình, hắn đã kéo nàng vào lòng rồi cúi xuống hôn, từ trên trán đến giữa hàng chân mày và cuối cùng dừng lại ở đôi môi…

Ngoài kia bầu trời từ xanh phai thành lục rồi sau đó đỏ thẫm…

Từ khi Tĩnh Kỳ bắt đầu vào đại học, hiếm có thời gian rảnh. Hôm đó được nghỉ học, cô nàng liền hẹn nàng đi mua sắm. Bình thường nàng ít ra ngoài, thấy Tĩnh Kỳ hưng phấn cũng ngại từ chối. Hơn nữa gần đây chẳng biết tại sao Hách Liên Tĩnh Phong đối với nàng hờ hờ hững hững, khác hẳn kiểu dịu dàng yêu thương trước kia. Mỗi khi nàng nghĩ tới đều âm ỉ khó chịu, ngay cả đọc sách là thứ nàng thích nhất cũng không nuốt trôi. Đã thế thì ra ngoài thay đổi không khí. Với thân phận của nàng thì khỏi phải đích thân đi, chỉ cần ho một tiếng đã có cửa hàng, hiệu buôn đem thứ này vật nọ mời nàng. Trước kia Hách Liên Tĩnh Phong tâm huyết sôi trào gọi người hầu phân phó, lập tức chưởng quầy, quản lí cửa hàng đem các thứ tốt nhất, mớt nhất cầm tới tùy nàng lựa. Hắn cứ ngồi bên cạnh nhìn nàng chọn, khóe miệng giương giương.

Hoàng hôn chiều xuân bốn bề ấm áp vô cùng.

Tĩnh Kỳ đang ướm thử kiểu váy phương Tây, vừa ra khỏi cửa phòng liền đứng trước gương hỏi: “Chị dâu, có đẹp không?”

Dĩ nhiên là quá đẹp! Dáng dấp Tĩnh Kỳ quyến rũ lại mặc chiếc váy dài đúng mốt, càng thêm thướt tha. Nàng đang miên man suy nghĩ, không nghe rõ câu hỏi của Tĩnh Kỳ, chỉ khi cô nàng lặp lần thứ ba nàng mới bừng tỉnh, vội nói: “Đương nhiên rất đẹp.”

Tĩnh Kỳ chậc lưỡi: “Chị dâu, sao hôm nay chị thất sắc vậy? Hiếm dịp ra ngoài cùng em mà trưng vẻ mệt mỏi thế kia! Em chả thèm, còn như vậy nữa em sẽ giận.” Cô nàng làm nũng.

Tịnh Vi lập tức đỏ mặt. Không biết gần đây tại sao Hách Liên Tĩnh Phong khác hẳn trước kia, luôn bão táp mưa sa, dường như muốn hút cạn sức lực của nàng mỗi đêm. Nàng vội lảng tránh, nói: “Ồ, lỗi của chị! Hay là vầy, coi như chị bồi thường cho em. Em cứ thoải mái lựa chọn, hóa đơn chị tính.” Hách Liên phủ mỗi tháng đều có lương, nàng chưa bao giờ sử dụng, lấy nó để đổi nụ cười của cô em chồng cũng thật xứng đáng.

Tĩnh Kỳ nghe xong liền vui vẻ, nói: “Chỉ có chị dâu hiểu em nhất.” Rồi vội đi thay đồ.

Cánh cửa cửa hàng bị đẩy ra, một nhân viên cửa hàng nghênh đón: “Lâm tiểu thư, đã lâu không tới, sao hôm nay rảnh vậy?” Chỉ nghe tiếng nói êm ái vang lên: “Dạo này có đồ gì đẹp không?”

Nhân viên cửa hàng đáp: “Cô tới rất đúng dịp, cửa hàng vừa nhập khẩu một số nước hoa Pháp và quần áo, mới về hôm qua.”

Lâm tiểu thư lại hỏi: “Sao kỳ vậy, hôm nay không thấy Trần quản lí?”

Trần quản lí vốn đang ngồi bên phòng VIP tiếp đón bọn Tịnh Vi, nghe tiếng Lâm tiểu thư hỏi, hắn liền làm cử chỉ thất lễ nói với Tịnh Vi: “Thiếu phu nhân, tôi xin lỗi không tiếp được nữa.” Sắc mặc trông kì lạ.

Tịnh Vi khẽ cười, đáp: “Không sao, anh cứ tự nhiên.”

Tĩnh Kỳ chọn thêm một lúc, rồi mới gọi người chuyển đến phủ. Ra khỏi cửa phòng, Lâm tiểu thư cũng đang chọn đồ trên quầy, thấy các nàng đi ra thì hơi ngước mặt lên liếc nàng một cái. Thừa lúc nàng ta ngẩng lên, Tịnh Vi đã kịp nhìn rõ dung mạo của nàng ta, dáng người quyến rũ, mắt hạnh má đào, quả nhiên là một đại mỹ nhân. Lâm tiểu thư kia cũng rất kì quái, có vẻ nhận ra nàng, ánh mắt dường như kèm tia thiếu thiện cảm, thậm chí chứa thù hận. Tĩnh Kỳ vội vàng kéo nàng rời khỏi cửa, nói: “Chị dâu, chúng ta dạo chỗ khác đi. Em còn muốn sắm thêm vài thứ nữa.”

Trước cửa dừng hai chiếc ô tô, đều là xe của phủ Đốc quân, trong đó có một xe dành riêng cho Hách Liên Tĩnh Phong. Một trong những thuộc hạ của Hách Liên Tĩnh Phong là Trương Lập đang đứng hút thuốc, đi tới đi lui. Thấy bọn Tịnh Vi đi ra, sững sờ một lúc mới nói: “Chào thiếu phu nhân, Thất tiểu thư.”

Tịnh Vi hết sức kinh ngạc. Hôm nay nàng và Tĩnh Kỳ ra ngoài, vì Tĩnh Kỳ muốn vừa dạo phố vừa mua sắm nên đã bảo lái xe về sớm. Giờ thấy Trương Lập, còn tưởng hắn đến đón các nàng. Nhưng nhìn cử chỉ y ngượng ngập, lại nhớ tới sắc mặt của Trần quản lí và ánh mắt của Lâm tiểu thư đã lập tức hiểu ngay. Trái tim như bị bóp nghẹt, vừa buồn vừa đau.

Hách Liên Tĩnh Phong trở về, thấy nàng đang đọc sách, cũng chẳng hỏi han gì mà cởi hết quần áo đi tắm. Tịnh Vi bước tới treo bộ quân phục lên, ngửi được mùi hương nồng nặc quen thuộc. Nàng lập tức nhớ ngay mùi này là mùi nước hoa hôm nay Trần quản lí giới thiệu với nàng ở cửa hàng đồ ngoại, nói cả miền Bắc chỉ có một lọ, còn ân cần mở nắp mời nàng ngửi thử. Tĩnh Kỳ cật lực đề nghị nàng mua, nhưng nàng không thích hương thơm này vì nó quá mức nồng.

Hách Liên Tĩnh Phong mặc bộ đồ ngủ đi ra, tóc thổi khô phân nữa càng thêm đen mun. Hắn thản nhiên quét mắt qua bộ quân phụ nàng đã treo xong, nói: “Không có gì muốn hỏi sao?”

Sắc mặt Tịnh Vi trắng bệch, im lặng. Dường như hắn đã quyết tâm, lại nói: “Chẳng phải hôm nay gặp Trương Lập ở cửa hàng đồ Tây sao? Không muốn hỏi gì à?”

Tịnh Vi tiếp tục im lặng nhìn chằm chằm quyển sách, trước mắt mọi thứ đều mờ hẳn. Hách Liên Tĩnh Phong đè nén không được cơn giận dữ trong lòng, cô ả này tuyệt đối không cần hắn, thậm chí ngay cả chuyện này cũng chẳng tra hỏi hắn một câu. Hai tay hắn nắm lấy bả vai nàng, quát: “Vì sao không hỏi tôi Lâm tiểu thư là ai?”

Tịnh Vi không đáp chỉ ngước lên nhìn hắn thật lâu, cuối cùng khóe môi nở một nụ cười. Nụ cười kia càng khiến hắn phát hỏa. Nàng không cần, nàng chẳng thèm, không cần hắn đối với nàng ra sao, cho dù bên ngoài có người đàn bà khác nàng cũng chả để ý, vẫn mỉm cười như thường.

Hắn buông nàng ra, từng bước một lùi về phía sau, cầm chiếc bình hoa lớn trên bàn nện ‘đoàng’ một tiếng trên mặt đất. Không gian yên tĩnh ban đêm càng thêm vang dội.

Khổng Gia Chung đứng phía dưới nghe tiếng vang, chưa tới cửa đã hỏi: “Đại thiếu, xảy ra chuyện gì?”

Hách Liên Tĩnh Phong chỉ đáp: “Không có gì! Chuẩn bị xe, tôi muốn ra ngoài.” Khổng Gia Chung vâng lệnh, gọi người đi sắp xếp. Hách Liên Tĩnh Phong mặc nguyên như thế bước ra, mới đi tới cửa lại to tiếng phân phó: “Ngày mai đuổi thiếu phu nhân về Giang Nam cho tôi.”

Tịnh Vi ngồi chết lặng, bốn bề đen như mực. Hỉ Thước cầm tấm chăn đắp trên người, nàng lại không đủ ấm. Bây giờ là mùa thu, tiết trời dịu êm mà nàng giá lạnh tận tủy. Dường như Hỉ Thước lảm nhảm liên tục bên tai, nàng cũng chẳng nuốt nổi một từ.

Nàng là gì, nàng là cái gì? Đối với hắn nàng chẳng là gì cả! Nàng chỉ là một đóa hoa trong muôn hồng nghìn tía của hắn, có lẽ không phải đóa bắt mắt nhất. Nàng chẳng qua là công cụ trên tay cha dùng để liên minh. Nếu không phải thế thì hắn chẳng lấy nàng, cưới nàng chỉ là cái cớ hoa mỹ để hai bên cùng hợp tác.

Sắc trời từ u ám chuyển tối sầm, từ tối sầm biến thành xám ngắt… Nó không nghênh đón ánh sáng từ mặt trời như trước. Bởi vì ngoài cửa sổ, bầu trời bao la đổ cơn mưa phùn, những hạt mưa ảm đạm nặng nề rơi xuống, cả đất trời dường như chỉ chừa lại sắc màu mịt mờ như thế.

 [1]Hối giao phu tế mịch phong hầu: đây là một câu trong bài thơ Khuê Oán của thi sĩ Vương Xương Linh. Bài thơ được nhiều nhà thơ dịch. Câu thơ trên mình trích của nhà thơ Tản Đà.

Categories: Trái măng cụt | 1 Comment

Post navigation

One thought on “Giang Nam Hận – chương 9

  1. anhtran

    haiz.. sao ko noi ro voi nhau?

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s

Create a free website or blog at WordPress.com.

%d bloggers like this: